co gai nho map map trong sinh
Cô gái nhỏ mập mạp trọng sinh chương 2 | Đọc Cuộc sống của Lạc Mẫn (2) full - doc truyen CA gAi nho map map trong sinh chương 2 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi
Cô gái nhỏ mập mạp trọng sinh chương 11 | Đọc Chương 10: Em có thích ai chưa? full - doc truyen CA gAi nho map map trong sinh chương 11 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi
Cô Gái Nhỏ Mập Mạp Trọng Sinh - Chương 26-1: Tác dụng của nước mắt: Trương Ngũ cũng nhanh chóng né ra được, quẹt mũi nói:-Tôi là thằng nhóc còn tôi nên gọi thầy là gì đây, “trâu già gặm cỏ non” à?!Rồi nhanh chóng phản đòn! Nguyễn Trọng Nam không nói không rằng bỏ tay Lạc Mẫn ra, lao nhanh
Vay 5s Online. Giới thiệu Thể loại Trùng sinh, nữ tiểu bạch , nam cường, cường thủ hào thiệuCó một thứ tình cảm tên là cố chấp, có một loại đàn ông mang tên là bạc tình. Dù cho bản thân có đánh đổi vì hắn bao nhiêu đi nữa thì đổi lại vẫn chỉ là ánh mắt lạnh lùng. Ba năm yêu hắn, thầy giáo của cô. Năm năm hôn nhân, cô học được chỉ có lạnh lùng đối xử, hờ hững để sống và đau khổ để làm vợ!Buông xuôi số mệnh, ông trời lại cho cô trở về năm mười sáu tuổi, khi cô và hắn chỉ còn đơn thuần là mối quan hệ thầy và thay đổi, cô lạnh nhạt, cô có người mình có thể bắt đầu lại một kiếp! Ai ngờ từ sau tai nạn lần đó, hắn dùng mọi thủ đoạn, từ dịu dàng, săn sóc cho đến ti bỉ, hạ lưu vẫn dây dưa không dứt! Chương đầu Chương 1 Cuộc sống của Lạc Mẫn 1 Chương mới nhất Chương 52 Dằn mặt Danh sách chương
Trong con hẻm nhỏ, một bóng dáng mập mạp đang cưỡi lên một con ngựa sắt màu hồng phấn nhạt đang làm tung bay chiếc váy nữ mặt mủm mĩm không che dấu nổi nụ cười hồn nhiên đang nở rộ trên khóe nay là một trong những ngày cuối năm lớp 11 của Lạc Mẫn. Cũng là đã nửa năm Lạc Mẫn cô sống lại. Đây chính là thật sự sống lại, vì cô từ cõi chết quay về. Chính bản thân cô cũng không ngờ bản thân mình còn có thể vui vẻ sống lại một lần không mộng lớn như người khác, nếu ông trời đã cho cô sống lại một lần nữa, cô sẽ không thù không oán gì cả! Thật sự không thể phủ nhận trước lúc chết cô rất oán hận. Oán hận người chồng bạc tình mà cô dùng cả tám năm yêu thương! Oán hận đứa em gái xinh đẹp nhưng lại quá nhẫn tâm! Oán hận cha dượng ích kỷ! Oán hận mẹ nhu nhược!Nhưng thật sự cô oán hận nhất vẫn là bản thân! Giận sự cố chấp đến ngu muội của mình. Thế gian này đâu phải chỉ mình Nguyễn Trọng Nam là đàn ông?! Mắc gì cô phải vì một người đàn ông mà đau khổ đến cả hai đời?!Hắn không đáng! Thật sự là không hề xứng đáng! Nên thay vì hận hắn, tìm cách trả thù thì cô lại vui vẻ, vui vẻ mà sống và còn vui vẻ để lo cho tương lai của bản thân và mẹ mình nữa. Theo trí nhớ của cô kiếp trước, lão cha dượng của cô sớm muộn cũng sẽ chán ghét hai mẹ con cô thôi, nên trước lúc đó cô phải đưa mẹ rời xa căn nhà đáng sợ đó thật xa… thật xa!Cô đã biết trời sinh bản thân mập lùn – không xinh đẹp, nhưng không có nghĩa là ông trời không cho cô trí tuệ. Vì vậy sao cô không tự lực cố gắng để tạo cho mình một mái nhà?! Cho bản thân một chỗ dựa?!Với suy nghĩ lạc quan, rũ bỏ hết quá khứ ấy thật sự cô lại cảm thấy cả người nhẹ nhõm. Hận người rồi cô làm gì?! Giảm cân rồi quyến rũ hắn, thầy giáo của cô, để trả thù sao?! Hì hì! Đó chỉ là trong mơ thôi hà, giống phim truyền hình hay truyện đó hả?! Cô không mơ! Cô chỉ mơ tương lai đi làm cô giáo, rồi có một ông chồng hiền lành, dễ thương, yêu cô cùng đám con mập mạp giống mình là được!Khẽ giơ bàn tay tròn tròn của mình lên, đón ánh nắng mặt trời rồi cười một cái thật tươi, cô khẽ nói vào trong nắng sớm “Lạc Mẫn sống lại nửa năm rồi đó nha!” Sau đó như sợ ai nghe thấy cô tặc lưỡi một cái rồi cố gắng đạp thật nhanh tới trường trung học phổ thông chuyên Lam dáng be bé ban nãy cuối cùng cũng đã đến nơi, vội vội vàng vàng dắt xe vào sân trường. Bỗng một đôi chân mang giày thể thao đá chặn lại bánh trước của cô, lớn tiếng quát-Sao giờ này cậu mới vô vậy, biết hôm nay là ngày gì không hả Lạc Mẫn?!Kẻ điên trước mắt này không ai xa lạ mà là là Trương Ngũ, là hàng xóm của cô. Nhưng hắn là một tên ngốc, một tên ngốc chính hiệu, chỉ được cái tay chân là phát triển mà thôi. Tính cách trẻ con của hắn làm cô không thể nhịn mà phải lên tiếng-Bỏ cái chân cậu xuống ra khỏi xe đạp của tôi ngay!-Nếu không?! Cậu làm được gì được tôi hả, bé mập?!Nói xong, thằng nhóc này còn ngả ngớn lấy chân đá đá vào sườn xe đạp của Mẫn không do dự đá mạnh vào chân hắn. Đá xong cô còn bình thản nói-Trương Ngũ, tôi nói cho cậu biết, cậu mà còn kiếm chuyện vô cớ thì đừng trách tôi mách với mẹ cậu!Ôm cái chân bị đau nhưng không ai để ý gương mặt thằng nhóc này đang vui vẻ thấy rõ, nhưng miệng thì vẫn quát ra vẻ hung dữ-Cậu chờ đó đi, Lạc Mẫn. Nếu một ngày cậu không còn làm lớp trưởng hay là tôi ra trường rồi cậu sẽ biết tay tôi!“Đồ điên! Cậu ra trường hẳn là tôi đã lấy được học bổng đi du học rồi!”_ Đây là những lời Lạc Mẫn tự nói với bản thân từ khi sống dậy. Cô sẽ ráng học thật tốt, để lấy được học bổng của các nhà tài trợ, dù chỉ là học bổng nửa phần thôi cũng được, cô sẽ cố gắng làm việc thêm ở nước đó để có đủ tiền học phí! Cô sẽ đi đến một nơi nào đó lập nghiệp, quên đi quá khứ ngày xưa, quên luôn cả tình yêu ngây ngốc kia! Sẽ bắt đầu từ đầu! Nhất định thế!Cô không thèm trả lời hắn lấy một tiếng mà thẳng tiến dẫn chiếc xe vào bãi rồi đi lên thẳng lớp. Cô đâu hiểu được tâm trạng của chàng trai trẻ ngốc nghếch Ngũ đứng nhìn Lạc Mẫn đi rất xa. Thân hình nhỏ nhắn, tròn trịa kia đã biến mất hắn vẫn còn thẩn người ở đó. Suy nghĩ điều gì rồi sờ sờ vào chân vừa bị đá kia mà cười cười khó hiểu.
Đau! Đau rát vùng bụng! Đây là cảm giác của hắn lúc này!Cố gắng mở hai hàng mi nặng trịch ra nhưng dường như là việc khó khăn, chỉ sau khoảng hai ba lần cố gắng hắn mới mở được đôi mắt ra!Một màu trắng toát đập vào mắt Nguyễn Trọng Nam! Đây là đâu?! Không phải hắn đang ở công trường xây dựng sao?! Không lẽ do công trình có vấn đề nên hắn được nhân viên đưa vào đây?! Nhưng đây giống cảnh của thành phố Bạch Trì, còn hắn đang ở Las Vegas mà !Mà đau nhất trên cơ thể hắn không phải là đầu sao?! Sao bây giờ đau nhất của hắn lại là vùng bụng?!Dùng tay giở áo bệnh nhân ra, quả nhiên là vùng bụng được băng bó lại nhiều lớp vải, nhưng vẫn có một chút máu lộ ra, chứng tỏ vết thương này không hề nhẹ!Hắn vội vàng sờ lên cổ, đâu rồi?! Chiếc đồng hồ có hình vợ cùng tro cốt của cô đâu?! Đâu rồi!? Hẳn nhân viên của hắn biết đây là vật bất ly thân của hắn, ai đụng vào chắc chắn không yên!Hắn vội vàng đeo dép lê đặt dưới giường vào, tìm y tá gần nhất hỏi-Cô ơi, ban nãy có ai tháo đồng hồ trên cổ tôi ra không?!-Không, chúng tôi không thấy đồng hồ gì cả, chúng tôi chỉ thay cho anh bộ quần áo bệnh nhân thôi! Còn xe và tiền bạc của anh thì vẫn giữ nguyên, do cô gái bên ngoài giữ!Cảm thấy đúng là quá kỳ lạ! Hắn không khỏi mở miệng hỏi thêm-Cô ơi, cho tôi hỏi tý tôi đang ở đâu đây?! Và bây giờ là ngày mấy, tháng mấy?!Thấy một anh chàng điển trai nhưng lại hỏi những câu vớ vẩn như vậy cô y tá kia không khỏi bật cười-Anh đang ở bệnh viện Bạch Trì. Hôm nay là thứ bảy, ngày 16/08/2015!2015! 2015! Chẳng phải là mười lăm năm trước hay sao?! Chẳng phải lúc này hắn còn là thầy giáo đang công tác ở trường trung học phổ thông chuyên Lam Sơn sao?!Và điều quan trọng là đây chẳng phải là thời gian vợ hắn, Lạc Mẫn vẫn còn sống sao?! Vậy là … hắn trở lại mười lăm năm trước!Nghĩ đến đây, khóe môi hắn cong lên một độ cong thấy rõ, hay nói đúng hơn hắn cười tươi đến nỗi cô y tá đứng bên cạnh cũng cảm thấy hắn cực kỳ ấm “cô gái” đưa hắn đến đây là ai?! Hắn muốn gặp cô ấy ngay!Vội hỏi đường đến phòng hồi sức, tâm trạng của hắn thật sự vừa vui mừng, vừa hồi hộp! Đã bao nhiêu năm hắn chưa bao giờ biết đến niềm vui là gì rồi! Mười năm, mười năm hắn chờ một người, mười năm hắn dùng để chuộc lại lỗi lầm năm xưa! Nhưng hôm nay, không lẽ ông trời đã nghe lời thỉnh cầu của hắn! Đúng ra hắn nghĩ bản thân đang mơ, nghĩ là bản thân do uống quá nhiều thuốc ổn định tâm thần mà sinh ra ảo giác, nhưng cái đau ở vết thương, cái bỏng rát của cơ thể hắn do da thịt bị khâu lại nhắc nhở hắn đây là sự thật… Đây là hắn được … trọng sinh! Hắn được trọng sinh!Hắn quả nhiên thấy lại hình bóng năm hắn! Đúng rồi, đúng là Lạc Mẫn mà! Đúng là em rồi!Hắn chạy vội đến chiếc giường có một thân thể tròn trĩnh đang cuộn mình lại! Nhưng đến rồi bỗng bàn tay hắn bỗng run khi đứng trước Lạc Mẫn. Bàn tay to nắm chặt rồi lại buông ra, cứ như thế gần chục lần hắn vẫn không dám đụng vào người cùng hắn vẫn không thoát được khao khát sờ nhẹ lên mái tóc được buộc lại lỏng lẻo che đi khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu!Anh biết, kiếp trước là anh ngu! Là anh có mắt không có tròng mới thương tổn em, mới đi ngoại tình cùng người khác! Lúc ấy anh chỉ cảm thấy bản thân mình mới là kẻ đáng thương, vì dù sao bản thân vẻ ngoài cũng được xem là điển trai thêm gia sản của hắn cũng thuộc dạng giàu có nức tiếng trong nước. Nhưng lại bị ép phải lấy một bà vợ mập mạp, chẳng có điểm gì ưu tú hơn người, hắn cảm thấy thật là mất mặt! Trả thù cô, hắn chẳng buồn để ý đến hai chữ “hôn nhân”, vì dù sao hắn cũng đâu phải là loại người coi trọng mấy cái thứ khuôn phép lễ nghi ấy!Nhưng khi Lạc Mẫn bị tai nạn mất đi, lòng hắn bỗng dưng cảm thấy thật trống vắng! Càng đau hơn khi hắn biết cô vì hắn đã mang bào thai hai tháng! Phải chi lúc ấy hắn đuổi theo… Phải chi lúc ấy hắn bỏ cô thư ký xinh đẹp kia ra để chạy theo vợ… Dù không dỗ dành, ngọt ngào thì chắc hẳn Lạc Mẫn đã không tuyệt vọng đến mức bỏ đi giữa trời đem giông bão!Cô mất đi, hắn một giọt nước mắt cũng rơi không nổi! Vì sao ư?! Vì trái tim hắn thật sự đã chết lặng đi tự lúc nào rồi! Khốn nạn thay, lúc này hắn mới nhận ra hắn yêu cô! Hắn yêu gương mặt tròn trĩnh cười thật đẹp dưới ánh mặt trời khi tiễn hắn đi làm! Hắn yêu cả thân hình nộn nộn thịt đầy vòng tay hắn! Hắn yêu cả những hành động thục nữ, thiện lương của cô! Thì ra hắn yêu cả con người Lạc Mẫn! Hắn thật sự đã quá yêu cô! Dường như hai tiếng “Lạc Mẫn” đã ăn sâu vào tâm trí hắn một cách vô thức!Hắn không buồn về nhà! Vì về nhà là hình bóng cô lại lẩn quẩn trong tâm trí hắn! Vì về nhà là hắn lại muốn chết quách đi cho xong! Sao hắn lại có thể khốn nạn như thế chứ?!Lúc ấy, hắn mới nhận ra, không phải là Lạc Mẫn không xứng với hắn mà là hắn không xứng với cô! Hắn thật sự là một thằng tồi! Một thằng đàn ông ích kỷ! Có ngọc quý trong tay mà chỉ biết đi ấp ôm loài hoa dại! Hắn đúng là ngu muội!Sau đó gần như vì đứa con của hắn và Lạc Hy, hắn phải tiếp tục sống, nhưng hắn tuyệt không rước cô ta vào cửa! Vì trên đời này người vợ của hắn – Nguyễn Trọng Nam danh chính ngôn thuận chỉ một mình Lạc Mẫn mà thôi! Sống vì cha mẹ hắn, sống vì con trai hắn, sống vì trách nhiệm! Nhưng sống còn khó chịu hơn là chết! Vì trái tim của hắn dường như không còn đập nữa. Hắn sống mỗi ngày chỉ vì công việc, vì tương lai con hắn, vì sự kỳ vọng của cha hắn!Hắn nhớ Lạc Mẫn, nhưng cô chẳng để lại gì cho hắn cả, trừ một tấm ảnh trên bàn thờ… Còn chứ, cô để lại cho hắn tro cốt của cô! Hắn đã đem một phần tro cốt bỏ vào trong một chiếc đồng hồ quả quýt nhỏ, cùng với tấm hình tươi cười của cô! Dường như hắn coi trọng chiếc đồng hồ đặc chế ấy hơn cả mạng sống của mình…Nhưng giờ cô đang ở trước mặt hắn, vẫn nét mặt như xưa, vẫn thanh tú đáng yêu như ngày nào! Thật sự làm hắn không kiềm chế nổi mà muốn rước ngay cô về nhà!Nhưng không thể vội! vì lúc này cô vẫn chỉ là một cô bé 17 tuổi và điều quan trọng là lúc này cô đang yêu hắn tha thiết!Ông trời xem như còn thương hắn! Xem như mười năm chờ đợi, thủy chung của hắn cũng đã không uổng phí! Đã cho hắn trở về ngày vợ hắn còn yêu hắn say đắm!Nghĩ vậy, hắn cảm thấy nhẹ lòng. Lúc này, hắn chỉ cần chờ đợi bà xã nhỏ của hắn đeo bám hắn, kiếp này hắn sẽ ngoan ngoãn theo cô. Chỉ chờ đến sinh nhật 18 tuổi của cô, cô sẽ lại như xưa lôi kéo hắn lên giường! Lần này hắn sẽ hai tay dâng bản thân lên mặc Lạc Mẫn “chà đạp”, còn phối hợp nhuần nhuyễn làm cho gạo nấu thành cơm, chính thức rước cô vào Nguyễn gia, sẽ yêu thương cô cho tới già!Nhưng bây giờ vẫn là nên chờ cá cắn câu, vội vã quá e là hóa vụng! Nên hắn chỉ cúi đầu hôn nhẹ nhàng lên đôi má bầu bĩnh đang ngủ say kia! Hôn xong một bên má còn cảm thấy dường như chưa đủ, vội hôn bên má còn lại rồi đi nhanh về giường trên giường bệnh hắn nhẹ nhàng sờ lại lên đôi môi mỏng đang không thể khép lại kia! Da thịt ấm nóng, trơn mịn kia thật sự là của vợ hắn! Cả mùi hương sữa tắm đó cũng chẳng có gì thay đổi!Mười năm rồi! Hắn chờ đã mười năm rồi, hắn mới có thể có được cảm giác chân thật này! Thật sự hắn gấp đến độ muốn ẵm cô về nhà ngay, rồi đem giấu trong nhà, ngày nào cũng tha hồ lăn qua lộn lại cho đỡ nhung chán nhớ!Nghĩ đến tương lai tươi đẹp phía trước cùng bà xã mủm mỉm, đáng yêu hắn chìm vào giấc ngủ tự lúc nào! Một giấc ngủ đúng nghĩa sau mười năm dài dằng dặc, một giấc ngủ yên bình không có những cơn ác mộng vây quanh và gương mặt điển trai không che giấu nổi niềm hạnh phúc ngay cả khia đã chìm vào mộng!Nhưng thật sự mọi việc có đơn giản như Nguyễn Trọng Nam nghĩ?! Lòng hắn vẫn như xưa nhưng lòng của Lạc Mẫn có còn như xưa?!Chắc chỉ có thời gian và số mệnh mới có thể giúp hai con người này trả lời những câu hỏi trong tương lai!
Hôm nay đã là ngày thi cuối của Lạc Mẫn. Do năm nay thi đại học cùng tốt nghiệp được gộp chung lại, nên cũng nhiều vất vả. Ngày hôm nay 05/07 cũng là ngày sinh của cô. Lúc trước cô đã dùng ngày này làm ngày cô ghi nhớ suốt đời, đó là trở thành một người phụ nữ thực sự, trao sự trinh trắng của mình cho Nguyễn Trọng Nam. Nhớ lại cô còn thầm cảm thấy mình ngốc nghếch…Đem thứ quý giá nhất của đời người con gái, đặt vào tay một tên đàn ông không yêu mình. Không xứng đáng!!! Từ ngày hôm đó cô cho hắn một nắm bột ớt vào mặt thì thật sự hắn đã không muốn gặp lại cô nữa! Việc làm ở nhà hắn cô cũng nghỉ nốt, thay vào đó cô tiếp tục làm việc cho quán cà phê từ trước đến giờ. Cuộc sống đã thực sự trở lại với cô, một cuộc sống nhiều màu sắc thú vị, không có bóng đêm u tối của Nguyễn Trọng Nam… Người đàn ông bá đạo và đáng sợ! Nói thật nếu biết lúc trước cứu hắn để rồi đổi thay cả vận mệnh, để rồi dây dưa đến mức cô phải làm dữ đến mức như vậy, chắc hẳn cô cũng chỉ gọi điện cho cảnh sát rồi…Nhưng thôi, mọi việc cũng đã qua rồi…Mà nghĩ lại càng buồn cười, phương pháp Trình Anh bảo cô đối phó với những kẻ biến thái cũng hài hước thật! Nhưng cũng thật hiệu quả!Ánh mắt Lạc Mẫn như biết cười, trông cô thoải mái mặc dù những ngày ôn thi cô cũng chưa nghỉ một ngày nghỉ làm ở quán! Tới sớm cô còn được chị chủ quán bảo ôn thi đi, chị bán cho, tới lúc tối còn được nhiều khách hàng phản hồi tốt nên cuối tuần còn được một ly trà sữa mật ong yêu thích! Nhưng kết quả lại thật sự khá tốt. Nếu cô muốn xin vào một trường đại học quốc gia khoa giáo viên thì không phải là khó! Còn giấc mộng du học chắc cô cũng phải chờ tới lúc bước vào giảng đường sao Lạc Mẫn cô cứ cảm thấy từ ngày chia tay hắn tuy cô cố gắng thoải mái cả người, nhưng vẫn luôn có cảm giác sợ lo, đã vậy còn thấy như có ai đó đang theo dõi mình nữa chứ?! Chắc có lẽ sự ám ảnh của người đàn ông này qua hai kiếp không hề nhẹ! Đáng sợ nhất có lẽ vẫn là lúc đụng mặt nhau trong trường. Hắn cứ nhìn cô chằm chằm, dù là sau lớp kính nhưng cô vẫn cảm giác được xương sống mình nó đang rợn lên từng hồi!!! Thậm chí khi đi ký tên sổ đầu bài môn ngoại ngữ cô phải nhờ mấy bạn nam trong lớp hoặc ai khác chẳng hạn. Miễn không là cô!!!Cảm giác ấy của Lạc Mẫn hoàn toàn không sai, vì mỗi ngày ở phía xa đều có một người đàn ông trong xe nhìn cô trong lúc cô đang làm việc ở quán. Ánh mắt ấy càng ngày càng bùng cháy như ngọn lửa đỏ mỗi ngày, còn bùng cháy vì hận hay vì yêu thì nào ai biết được!?-Này! Người đẹp, thi được không mà cứ đơ như cây cơ, biểu hiện như bị ai hớp hồn vậy hở?!Trình Anh vừa đập vào vai Lạc Mẫn một cái liền quàng tay qua bờ vai tròn của cô cười tươi như hoa. -Làm gì có ba, cậu giỏi nhất là đoán mò!Trình Anh chề môi cười vui, xong cô bé nhanh nhẹn lấy trong cặp táp ra cái đề thi môn lịch sử hôm nay, hỏi Lạc Mẫn hết câu này đến câu khác! Vì dù sao Lạc Mẫn cũng siêng học lắm nha, môn nào mà cần học bài thì Mẫn nhà ta có thể nói xếp thứ hai chẳng đứa nào dám nói mình đứng nhất!Nhưng còn môn sinh học thì chưa chắc nha, Lạc Mẫn cảm thấy môn này Trình Anh giỏi hơn, cô đã được vào đội tuyển của trường mà. Lạc Mẫn chưa kịp mở miệng hỏi thì chiếc xe đạp đã dừng lại trước mặt cả hai. Quay mặt lên nhìn chẳng ai khác ngoài Trương Ngũ. Trùng hợp là kỳ này hơn mười người trong lớp cô thi chung trường, ở gần trung tâm thành phố Bạch giống gì mà dai như đĩa?!-Ảnh hưởng tới cậu hả, bà chằn?!Trình Anh cười rồi lấy xấp tài liệu đập vào xe của Trương Ngũ, không quên đá cho con ngựa này một cái. Nhưng Trương Ngũ nhanh hơn làm Trình Anh suýt té. Lạc Mẫn bèn đánh vào vai Trương Ngũ, gương mặt vì sặc cười trông hơi vặn vẹo làm hai má mủm mỉm lộ rõ-Sao cậu lại ức hiếp con gái người ta?!Trương Ngũ hếch mũi, trong đầu thì thấy chả xem Trình Anh là con gái tý nào. Có đứa con gái nào mà đánh con trai người ta bầm mặt không?! Ai cũng bảo cô ta chỉ được hình dáng bạch tuyết thôi, chứ bản tính thì y chang như bà Simla!!! Cậu chỉ thích ai hiền lành, đáng yêu như Lạc Mẫn Anh không quan tâm, thằng nhóc này tuyệt không thuận mắt cô, nói chung cô không thuận mắt tất cả thằng con trai cô gặp. Cô chỉ thích chơi với những bạn nữ dễ thương, tốt tính lại hiểu biết nhiều như Lạc Mẫn thôi! Nói tóm lại, cả hai chỉ thích Lạc Mẫn thôi!!!Trình Anh nhìn cái cặp to đùng của Trương Ngũ hôm nay mới lật đật kéo cái điện thoại di động trong ba lô ra. Ahh!!! Cô nhớ rồi!!! Hôm nay sinh nhật bé mập Lạc Mẫn, quà cô đã chuẩn bị nửa tháng trước khi bước vào giai đoạn ôn thi quyết liệt. Cô phải về lấy mới được. Nhưng trước hết phải dặn hai đứa này cái ra quán nha, kỳ này là Mẫn phải đãi tụi này đó nha!_ Trình Anh nháy mắt trông vô cùng tinh Mẫn cười rộ lên, có lẽ đã đến lúc cô thật sự thoải mái rồi. Thi cũng đã xong, giờ phải có những kỷ niệm thật đẹp để có cái lên giảng đường mà khoe chứ! Cô nháy mắt trông thật tinh nghịch, làm tay ra dấu “Ok” với Trình rồi tiếp sau đó là những cuộc trò chuyện dài và vui của cả ba người, chủ yếu là xoay quanh về đề thi mấy ngày nay. Nhưng nói chung người bị đè ra hỏi nhiều nhất chính là Lạc Mẫn.…Tại quán gà rán KFCChiếc đùi gà của Trình Anh và Trương Ngũ thì gần hết, còn Lạc Mẫn nhà ta thì sạch trơn! Cô còn đáng yêu liếm liếm môi nhìn vào thực đơn, nhưng biết là túi tiền mình không cho phép nên đành cười hì hì, che giấu vẻ ngại ngùng vì thái độ ham ăn quá mức của mình. Nói thật, lúc trước xuôi mình theo chồng, ăn những món này đối với cô đều là vật ngon món lạ, sống lại thì vẫn là học sinh. Nơi đây cũng khá xa xỉ đi!Trình Anh cười cười, chân dưới ghế đá Trương Ngũ, ra hiệu!!! Rồi cả hai cùng nhau đem một cái bánh kem đặt dưới chiếc ghế đối diện lên, làm Lạc Mẫn mở to cả hai mắt. Chiếc bánh trang trí vô cùng xinh xắn với tên của cô cùng với những quả mứt trái cây thành hình con mèo mập mạp. Trông cưng vô cùng!Sau đó là hai món quà của Trình Anh và Trương Ngũ. Một quả cầu tuyết xinh xinh có kim tuyến rơi lã chã trông vô cùng mơ mộng. Đấy là món quà của Trình Anh. Còn Trương Ngũ thì thực tế hơn. Cậu tặng cô cả một một cái ba lô có con gấu to đùng ở trên, nhìn có phần hơi ngây ngô. Nhưng vô cùng đáng yêu. Cũng vì món quà này mà Trình Anh được một phen cười vỡ bụng. Rồi cả hai cũng ngưng cười mà chính thức chúc mừng Lạc nay là sinh nhật cậu, hãy cầu nguyện đi!-Đúng đó! _ Trương Ngũ ít nói như vậy cũng tán Mẫn cười nghẹn trong nước mắt! Hôm nay cô thật hạnh phúc quá đi! Cảm giác được ăn bánh sinh nhật, được cầu nguyện trong không khí ấm áp này cô đã chờ đến lúc nhắm mắt vẫn không có. Lần này cô không thể bỏ lỡ được. Ước nguyện xong cô cũng phải nếm thử hương vị béo ngậy của bánh kem, vị ngọt của sự hạnh phúc. Hạnh phúc vì có những người bạn tốt và hạnh phúc vì bản thân đã bước qua tuổi quán gà rán đông, họ chỉ ngồi được một bên, tiếng ồn xung quanh rất lớn, dù có cố gắng tập trung đi nữa, nó vẫn len lỏi vào tai người nghe. Trong không gian nhiều tạp âm như vậy nhưng Lạc Mẫn không quan tâm. Cô chỉ cần vẽ nên những giấc mơ cho một sinh nhật an lành, vui vẻ là trời ơi, ông cho con sống lại xem như là đã quá ưu ái cho con rồi. Nay con xin ông cho con tham lam một lần nữa trong ngày sinh của mình. Điều thứ nhất, con ước ba người chúng con sẽ đậu được đại học trong kỳ thi tuyển vừa rồi. Điều thứ hai, con ước cho gia đình con mọi người luôn hòa thuận, vui vẻ, và mạnh khỏe. Điều thứ ba con xin ước cho bản thân mình không bao giờ phải dính lấy ba chữ…Reng! Reng! Chưa kịp nói xong lời trong lòng thì tiếng chuông điện thoại đã nhanh hơn cắt ngang lời nguyện cầu của cô. Lạc Mẫn cười cười xấu hổ, gãi đầu. Trương Ngũ lặng im còn Trình Anh thì ra dấu “Cậu bắt máy đi!”Vừa bắt máy đầu dây bên kia đã là tiếng khóc. Mà tiếng khóc này không ai xa lạ, đó chính là mẹ cô. Trong điện thoại mẹ cô nức nở theo từng nhịp thở hổn hển-Mẫn ơi… Con về nhà mau đi, được không con?! Ba con vừa bị người ta đánh đến nằm viện rồi....Còn nhà chúng ta cũng bị ngân hàng đến đòi tịch thu … Hức hức... Đã vậy còn có một đám lưu manh đến đập nát hết cửa hàng. Lạc Hy thì nó nghe tin cũng đã dùng dằn khóc lóc rồi lấy quần áo bỏ đi rồi!!! Lạc Mẫn, con về nhà đi, về với mẹ đi được không con!!! Mẹ khổ quá…. Hức hức!-Dạ, con về ngay!!Đây là những lời Lạc Mẫn cần nói, và cô cũng đã nói ra không cần nghĩ suy! Cô nghe xong cảm thấy đầu óc mình như quay cuồng. Cha dượng dù luôn luôn bất công với cô, nhưng thật sự nếu không có ông cô cũng không có một mái nhà, không được đi học đến giờ này. Nói thật dù sao hiện giờ ông đối với cô cũng ân nhiều hơn oán, nên cô tuyệt đối không bỏ mặc được. Vả lại, mẹ cô nghe giọng dường như đã khóc hết nước mắt, cô phải quay về ngay!!! Câu nói và câu chuyện mẹ vừa nói thật sự làm Lạc Mẫn run lên hết cả người. Nhưng cô biết bây giờ điều cần thiết là trấn an mẹ cô trước!Nhìn gương mặt Lạc Mẫn tái nhợt sau khi ngắt máy, cả hai người đều đồng thanh hỏi cô có việc gì. Lạc Mẫn chỉ trả lời vội là nhà có chuyện rồi không suy nghĩ chuyện gì mà nhanh chóng bước ra khỏi cửa tiệm bắt xe ôm về nhà ngay!!! Trình Anh và Trương Ngũ lo lắng không sinh nhật chưa thổi, lời ước nguyện chưa xong, đây là vận mệnh hay cơ số?! Chắc chỉ có trời cao mới trả lời được…___Về đến nhà, cô thấy quả không ngoa với lời mẹ cô nói là mấy…Cửa sắt nhà cô bị người ta tạt nước sơn đỏ thành đường chéo, còn đống hành hóa trong tiệm cũng bị vứt, bị đập bể nát. Nhìn thê thảm nhất là mấy thùng mì gói mới cũng vỡ vụn ra ngoài. Bà con bu quanh rất đông, trong nhà chỉ có mẹ cô đang ngồi ôm mặt khóc nức Mẫn cảm giác ngực mình nhoi nhói. Rốt cuộc có ai trả lời cho cô biết là chuyện gì đang xảy ra không?!Cô rẽ đám đông đi vào và nói đã có cô rồi, bà con hãy về nhà. Cám ơn tất cả mọi người rồi Lạc Mẫn vội đóng cửa nhà lại, để tránh có chuyện gì đám côn đồ kia quay lại cô cũng có thời gian báo công an, và cũng để tránh miệng đời lắm chuyện gì vậy mẹ?! Tại sao ba con lại bị người ta đánh?! Tại sao ngân hàng lại đến đòi tịch thu nhà ta?! Lạc Mẫn bưng ra một cốc nước rồi sau đó kéo mẹ cô từ từ dậy, mới hỏi những thắc mắc trong lòng mình. Mẹ cô vẫn chưa hồi tỉnh. Bà run run khoảng mười lăm phút, nói trong nước mắt-Mẹ cũng không biết chuyện gì… Chỉ nghe họ nói cha con đã vay vốn ngân hàng mà chưa có tiền trả, nay đã là tháng thứ ba không có tiền trả lãi, nên bây giờ họ đến tịch thu như hợp đồng đã ký…. Còn đám chủ nợ kia thì bảo ba con lừa gạt họ, đưa cho họ hàng nhái, hàng giả gì đó, mà dám ăn lời cắt cổ! Sau đó họ nói những từ rất khó nghe rồi lao vào đánh cha con… Ban nãy mẹ đã đưa ông ấy vào bệnh viện rồi. Lạc Hy mẹ có điện nhưng nó vừa nghe đã la hét rồi mất tăm…Bà nói mà nước mắt lưng theo từng lời, làm cho Lạc Mẫn không khỏi xót xa… Đây là mẹ cô mà, đây là người đã yêu thương cô mà. Nhìn bà khóc, lệ cô cũng khó nén!Lạc Mẫn cố gắng gạt nước mắt ra, hỏi tiếp-Mẹ có biết chúng ta nợ ngân hàng bao nhiêu không?! Và những món hàng mà bọn côn đồ nhắc đến là gì vậy mẹ?!-Mẹ cũng không biết, nhưng họ có để lại giấy đây… Hức… Còn những món hàng đó mẹ chỉ nghe loáng thoáng mà thôi… Hình như là gỗ, với đá …-Đá quý phải không mẹ!?!_ Lạc Mẫn vội cắt Đúng rồi, Lạc Mẫn… Mẹ cũng thật không ngờ ông ấy dám buôn bán cùng bọn người đó… Giờ ra nông nỗi này. Mẹ đã mấy lần khuyên can, nhà ta chỉ có căn nhà này là tài sản lớn nhất mà thôi. Bị tịch thu rồi, phải làm sao đây hả con… Hức hức! Đây là tài sản cả đời của mẹ và ba dượng con đổ mồ hôi nước mắt mà thành… Mà giờ… Mà ban nãy tiền viện mẹ còn không có nữa nên chỉ đành cho ông ấy nằm phòng chờ…Nói tới đây Lạc Mẫn bỗng nhớ đến Nguyễn Trọng Nam. Đám giấy tờ hôm đó có vẽ mấy loại đá như hồng ngọc, kim cương. Phải chăng đây chính là chúng?! Khốn kiếp!Trên cả phẫn hận chính là sự đau lòng! Cô biết gia đình cô thuộc dạng trung lưu mà thôi, nay sa cơ đến mức này chỉ sợ tiền để thuê một căn phòng nhỏ cũng là khó khăn. Cô biết mẹ đau và sợ cỡ nào, nên cũng không dám nói thêm lời nào tiêu Mẫn cố gắng điều chỉnh nhịp thở của mình mà nở nụ cười trấn an-Mẹ đừng lo… con có ít tiền để dành để ở con heo đất trên bàn học. Trong đó cũng khoảng hai hay ba triệu gì đó. Mẹ lấy cho ba nhập viện đi, rồi có gì mình nghĩ cách tiếp. Còn Lạc Hy mẹ đừng lo cho em ấy. Chắc nó còn nhỏ nên nghe xong hoảng sợ quá nên đi qua nhà lánh mặt vài ngày. Mà vậy cũng tốt. Giờ mẹ lên lấy tiền rồi đi đến bệnh viện đưa ba nhập viện đi. Con đi hỏi thăm một người bạn tý. Nhà bạn ấy cũng khá giả, giúp được gì cho chúng ta thì giúpNguyễn Trọng Nam!!! Tôi phải tìm anh hỏi cho rõ. Những vụ làm ăn này thì một người bình thường như Lạc Thổ Trọng làm sao có thể dính dáng đến được!!!!Lạc Mẫn vội vàng lên lầu kiếm lại sấp tài liệu hôm bữa, dặn dò mẹ vài câu, rồi lấy chiếc xe đạp đạp vội đến chung cư hắn ở, nhưng vừa đến thì bảo vệ đã nói Nguyễn tổng đã đi ra ngoài từ tối hôm qua rồi. Và ngài ấy có dặn nếu cô Mẫn muốn gặp thì đưa địa chỉ cho cô Mẫn nhìn địa chỉ trên đó mà mặt mày gần như tối lại. Đây chẳng phải là căn biệt thự ở gần vùng ngoại ô, mà nơi đó, là nơi cô và hắn đã cùng trải qua tình một đêm. Giờ Lạc Mẫn càng không muốn nhớ. Nhìn đến địa chỉ, lòng cô lại trầm xuống. Nhưng vì gia đình, cô không có lựa chọn thứ hai!…Nguyễn Trọng Nam ngồi giữa căn phòng, nhàn hạ nhìn đồng hồ treo tường. Trễ hơn hắn đoán đã ba mươi phút rồi. Nhìn khung cảnh xung quanh hôm nay, gương mặt lạnh lẽo lại nổi lên ý cười thâm sâu. Nơi này trang trí đẹp thật, còn có bánh kem mà Lạc Mẫn thích nhất nữa. Đêm nay, sẽ là một đêm dài, và là một đêm vui – buồn hỗn loạn…Vừa ngồi nhấm nháp ly rượu vang trên tay thì hắn nghe tiếng chuông cửa. Có lẽ đã đến. Nhìn lên tấm ảnh cô gái mủm mỉm đang cười lộ cả hàm răng trắng, tay còn cầm cây kem sầu riêng, vui vẻ nói cười, Nguyễn Trọng Nam nhếch Mẫn, em chạy không thoát khỏi bàn tay tôi đâu, càng không chạy khỏi hai chữ số mệnh đã vây hãm tôi và em!
Kết quả của buổi đi tiệc đó là cả nhà đã ngủ. Vì bình thường thì hôm nay cũng là ngày cô đi làm thêm tới tận khuya, nên chẳng ai nghi ngờ gì cả, chỉ có riêng Lạc Hy là còn thức!Rốt cuộc Lạc Hy dùng dằng đòi xem trong túi giấy của cô có gì, vừa nhìn thấy chiếc đầm hoa mỹ, mắt Lạc Hy sáng lên, ướm lên người mình rồi tặc lưỡi-Chiếc đầm này bóp eo lại hẳn là hợp với em chị nhỉ?!Lạc Mẫn lười trả lời, cũng lười tranh giành. Cô chỉ thuận theo cho khỏi um nhà. Dù gì thứ đẹp đẽ này cũng không thuộc về cô, cả người đàn ông đó cũng vậy! Kiếp này cô sẽ khôn ra mà không tranh giành gì với người khác nữa!…Ngày chủ nhật cũng đã đến. Bước qua phòng lễ tân thực sự dễ hơn cô tưởng. Lạc Mẫn cô nhớ kiếp trước chỉ cần cô đứng phía dưới xin họ lên phòng 15B này thì họ phản ứng đầu tiên là nói cô đợi chút rồi sau đó điện đi hỏi chủ nhà. Nhưng nay cô vừa tới chưa kịp nói lên đâu là họ đã cười tươi còn bảo là Nguyễn Trọng Nam có gởi lại thẻ phòng cho cô. Còn chúc cô có một ngày vui vẻ với ánh mắt vô cùng ái muội… Lạc Mẫn đứng trước cửa nhà của Nguyễn Trọng Nam mà trống ngực đập cứ liên hồi. Đây là lần đầu cô bước vào phòng người khác, và càng là lần đầu tiên bước vào với tư cách một tên trộm!Nhưng ước muốn thoát khỏi hắn thúc đẩy cô gái nhỏ mở cánh cửa gỗ kia! Lạc Mẫn nhanh chóng bỏ cặp táp xuống mà vào phòng làm việc của hắn. Quả nhiên ngăn nắp, chỉ có điều là lạnh lẽo, y hệt như cảm giác chủ nhân của nó mang đến cho Mẫn đi một vòng, đập vào mắt cô chỉ toàn là những bản vẽ mẫu thiết kế quần áo cho mùa sau, hoặc là những dự án đầu tư vào nơi nào đó. Phía dưới luôn có chữ ký ngoằn nghèo khó đọc!Theo trí nhớ của mình, Lạc Mẫn tìm đến bàn làm việc của hắn, tìm đến ngăn kéo thứ ba bên phía tay trái, đúng ý cô tìm ra một sấp tài liệu đặt trong bìa giấy cứng cẩn thận. Việc này là cô dựa theo trí nhớ lúc trước. Hắn luôn sắp xếp những thứ quan trọng trong ngăn kéo này. Nhưng mở nó phải là mật khẩu số. Lạc Mẫn suy nghĩ một hồi rồi nhập vào số ID của công ty Nguyễn Trọng Nam làm chủ trên thị trường. Nào ngờ nhập mãi cũng mở không ra! Cô càng lúc càng đau đầu. Cứ ấn liên tục, tiếng tách tách vang lên gần cả giờ đồng hồ mà mật khẩu vẫn chưa đúng, không lẽ cô đành bỏ cuộc ở đây! Đang suy nghĩ bỗng điện thoại cô rung lên từng hồi. Vội vàng bắt máy, cô giật cả mình mà không xem số hiện trên màn hình. Giọng nói quá đỗi quen thuộc với cô vang lên-Em đang làm gì đó?!-Tôi… Tôi đang làm bài tập. Anh… Anh đang làm gì?! _ Lạc Mẫn máy móc trả lời, còn trái tim cô thì như theo từng lời nói dối mà vang lên từng em lại thở mạnh vậy?! Bài tập gì?! Khó lắm sao?! Cần anh giúp không?!-Không… Không cần đâu. Do tôi hơi mệt!Nếu người thật sự cần giúp có lẽ là Nguyễn Trọng Nam lúc này! Vì hắn đang rối với một đống tài liệu trước mặt, nhưng nói thật cứ khi trời về đêm hắn lại nhớ viên thịt nhỏ đầu bên kia vô cùng. Chẳng hạn như lúc này đây, nói chuyện với cô trên tay cầm hình cô, hắn mới cảm thấy bản thân có được phần nào thỏa giữ gìn sức khỏe đó. Anh về kỳ này em có muốn đầm hay kẹo bánh không?Vừa nói hắn vừa xoay xoay cây bút bạc trên tay rồi tưởng tượng ra gương mặt hồng hào của cô từ từ ngậm vào từng viên chocolate ngọt lịm. Nhưng đối với hắn lúc này, có lẽ cơ thể trắng mập đó là ngọt nhất!-Không cần đâu. Anh nghỉ ngơi sớm. Tôi tắt máy đây!-Khoan! Anh muốn nghe giọng em. Nói chuyện với anh một tý đi, được không?! _ Giọng trầm thấp của người đàn ông nghe như có vài phần nài Tôi không biết nói gì cho anh nghe đi.…Nguyễn Trọng Nam như một đứa trẻ cứ hết yêu cầu cô hát rồi lại bảo cô nói chuyện! Đến khi cô nói câu “Nhớ về sớm.” Hắn mới buông tha cho cổ họng của cô mà lưu luyến tắt máy bỗng trong đầu Lạc Mẫn nảy lên một ý tưởng có hơi điên cuồng. Cô run run từng hồi mà nhập tên mình vào. …May quá! Không mở ra!Nhập thử ngày sinh của mình vào…. Thật sự mã khóa được mở ra! Không khí xung quanh mát lạnh nhưng mồ hôi của lại Lạc Mẫn thi nhau chảy! Nguyễn Trọng Nam làm cho cô cảm giác bản thân mình lúc này đang thật sự rất quan trọng với hắn. Làm cho cảm giác tội lỗi của Lạc Mẫn như tăng thêm. Rõ ràng đoạn thời gian lúc trước hắn đối với cô chỉ có khinh ghét, tại sao lại dùng ngày sinh của cô… Nhưng sau ngày hôm nay cô sẽ “ngửa bài” với hắn. Ván bài này quyết định sự tự do và tương lai của cô, nên cô liều! Chỉ cần đậu đại học dù có về tỉnh học cô cũng phải rời xa thành phố Bạch Trì! Cô và Nguyễn Trọng Nam kiếp này không thể hít thở dưới cùng một bầu trời! Và có lẽ cô cũng nên có lời giải thích rõ ràng với Tiểu Ngũ, kết thúc “sự thích” ngây thơ của cả hai, mong cậu sẽ có cuộc sống tốt… Và cô cũng vậy! Sống tốt và tránh xa Nguyễn Trọng Nam!!!Bên trong là thẻ ngân hàng với chủ thẻ đứng tên là hắn kèm theo một loạt sấp giấy đầy chữ, những chữ tiếng anh khó hiểu. Với vốn kiến thức nhỏ bé của mình loay hoay một hồi Lạc Mẫn mới hiểu sơ sơ đây là sấp tài liệu về dự án trong năm năm tới của công ty mà thôi!Vậy thì hắn có thể giấu những thứ đen tối của bản thân ở nơi đâu chứ?! Lạc Mẫn lật liền tay sấp giấy đến gần cuối mới thấy có những tờ giấy ghi bằng Hán tự trông rất kỳ lạ. Trên đó còn có một số mặt hàng thực phẩm, nhìn vào khoảng giá cùng tên người nhận cô đoán đây là việc nhập hàng trái phép! Vội vàng lục xem trong những ngăn tủ kia còn những tờ giấy nào tương tự hay có nội dung bất hợp pháp hay không, nhưng lục mãi vẫn chẳng ra trừ ba tờ giấy cô đang cầm trên tay! Lục mãi không tìm ra, Lạc Mẫn nhanh chóng thu ba tờ giấy này đem đến máy photocopy mà sao chép ra ba bản liền rồi để vào túi mình ngay. Sau đó cô xóa dữ liệu máy và sắp xếp mọi thứ lại như khi rời khỏi nhà cô còn nhìn quanh mọi thứ xem có ổn chưa, sau đó nụ cười thoải mái cuối cùng cũng hiện lên môi Lạc Trọng Nam, xem như chúng ta huề nhau.…Trên đường về nhà, Lạc Mẫn thấy một đám người tụ tập lại hình như là đánh một cô gái, mà còn là nam sinh đánh nữ sinh! Hay nói đúng hơn là một đám học sinh trông dáng vẻ hung dữ đang định rat ay đánh người! Còn cô gái đó vừa thấy cô chạy ngang thì liền khóc kêu lên-Chị ơi, chị cứu em với!Lạc Mẫn cứ cảm thấy mọi việc dường như có gì đó không ổn. Cô đang định giải thích thì giọng của thằng nhóc dẫn đầu đám nam sinh đó nói-Ah! Thì ra đây là chị nó! Đánh chị nó cho tao! Con này xúi em nó đánh bạn gái tao nè!Rồi cả đám ùa vào giựt túi xách của Lạc Mẫn rồi còn có người đạp xe Lạc Mẫn, cô chưa kịp trở tay thì bị xô một phát té xuống đường. Thằng nhóc dẫn đầu tóc vàng ban nãy định nắm lấy tóc Lạc Mẫn thì giọng nói sau lưng cô vang lên-Mấy đứa mày là ai?! Đến khu này gây sự đã xin phép tao chưa?!
Thể loại Trùng sinh, nữ tiểu bạch , nam cường, cường thủ hào thiệuCó một thứ tình cảm tên là cố chấp, có một loại đàn ông mang tên là bạc tình. Dù cho bản thân có đánh đổi vì hắn bao nhiêu đi nữa thì đổi lại vẫn chỉ là ánh mắt lạnh lùng. Ba năm yêu hắn, thầy giáo của cô. Năm năm hôn nhân, cô học được chỉ có lạnh lùng đối xử, hờ hững để sống và đau khổ để làm vợ!Buông xuôi số mệnh, ông trời lại cho cô trở về năm mười sáu tuổi, khi cô và hắn chỉ còn đơn thuần là mối quan hệ thầy và thay đổi, cô lạnh nhạt, cô có người mình có thể bắt đầu lại một kiếp! Ai ngờ từ sau tai nạn lần đó, hắn dùng mọi thủ đoạn, từ dịu dàng, săn sóc cho đến ti bỉ, hạ lưu vẫn dây dưa không dứt!
co gai nho map map trong sinh