chuyện đời thường là gì

Thông thường mơ thấy quan hệ tình dục với người lạ, bạn thường không chắc chắn với những gì đang diễn ra phía trước. Chính vì vậy, giấc mơ này thể hiện bạn đang khao khát mãnh liệt sự tự do, tìm hiểu và mong muốn những điều mới lạ trong cuộc sống, đặc biệt 25. Tần số dòng điện xoay chiều trong sinh hoạt đời thường ở Việt Nam và ở Châu Âu là 50 Hz; trong khi ở Bắc Mỹ là 60 Hz. 26. Sau khi viết một bộ truyện phiêu lưu kỳ ảo như Fullmetal Alchemist, Arakawa muốn tự thách thức bản thân bằng một câu chuyện đời thường như Silver Kể chuyện đời thường. Thư viện những bài văn mẫu 6 kể chuyện đời thường hay nhất đã được Đọc Tài Liệu tuyển chọn để giúp các em học sinh cùng tham khảo để nâng cao viết văn của mình. TOINFINITIVES BARE INFINITIVES GERUNDS(Động từ nguyên mẫu có “to”, nguyên mẫu không “to”, danh động từ)1. Toinfinitive Infinitive with to Động từ nguyên mẫu có to được dùng làm: Chủ ngữ của câu: To become a famous singer is her dream. Bổ ngữ Tiết 48. Luyện tập xây dựng văn bản tự sự - Kể chuyện đời thường. tập xây dựng bài văn tự sự - Kể chuyện đời thườngI- Tìm hiểu đề1. Các đề bài tự sự 2. Theo dõi quá trình thực hiện một đề văn tự sự 1. Cho các dề bài tự sự sau:a. Kể về một kỉ Kê cả chả có ý nghĩa gì thì cũng tạo nêu hiệu ứng hay trên bức ảnh. IV. Tương phản.. - 1,Chuyện đời thường là gì 2,Cách làm bài văn kể chuyện đời thường 3,Bố cục bài văn kể chuyện câu hỏi 1365463 - hoidap247.com.. - 1Chuyện đời thường là những câu chuyện hàng ngày Vay 5s Online. Văn mẫu lớp 6 Bài viết số 3 lớp 6 Kể chuyện đời thường được VnDoc sưu tầm, tổng hợp bao gồm các bài văn mẫu hay, chọn lọc cho các em học sinh tham khảo củng cố kỹ năng làm bài văn kể chuyện lớp 6 chuẩn bị cho bài viết số 3 lớp 6. Mời các em học sinh cùng tham khảo chi tiết. Đề bài bài viết số 3 lớp 6Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 1Bài viết số 3 Ngữ văn lớp 6 – Đề 2Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 3Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 4Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 5Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 6Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 7 Đề bài bài viết số 3 lớp 6 Đề 1 Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm,…. Đề 2 Kể một chuyện vui sinh hoạt như nhận lầm, nhát gan,…. Đề 3 Kể về người bạn mới quen do cùng hoạt đọng văn nghệ, thể thao mà quen, hoặc do tính tình của bạn,…. Đề 4 Kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội, gặp các thiếu niên vượt khó,…. Đề 5 Kể về những đổi mới ở quê em có điện, có đường, có trường mới, cây trồng,…. Đề 6 Kể về thầy cô giáo của em người quan tâm, lo lắng và động viên em học tập. Đề 7 Kể về một người thân của em ông bà, bố mẹ, anh chị,…. Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 1 Ngày ấy, nhà tôi ở ven một con suối nhỏ nước trong veo, vào những hôm trời nắng đẹp đứng trên bờ suối, tôi có thể nhìn thấu xuống tận dưới đáy, ở đó có những viên sỏi trắng tinh và cả những đàn cá trắng tung tăng bơi lội. Hàng ngày, tôi cùng lũ bạn lại rủ nhau ra suối, đi men theo mép của con suối bắt ốc, nhặt đá trắng về để chơi đồ hàng. Và vui nhất là vào những ngày hè, chúng tôi thường trốn mẹ ra suối tắm. Thực ra con suối nhỏ nhưng có những đoạn rất sâu có thể ngập đầu người lớn. Và ở trên đó là chiếc cầu của nhà dân bắc qua để lấy lối đi vào nhà. Như thường lệ, buổi trưa ấy, chờ cho mẹ ngủ say tôi liền chạy sang nhà mấy thằng bạn học cùng lớp rủ chúng ra chỗ cầu nhà ông Quân chúng tôi thường đặt tên những chiếc cầu bằng chính tên nhà chủ đó. Buổi trưa trời nắng nóng như lửa đốt, được đắm mình trong dòng nước mát thì còn gì bằng. Bởi vậy nên vừa nghe tiếng huýt sáo báo hiệu quen thuộc của tôi, mấy thằng cũng vội vã lách cửa sau, nhanh chóng ra chỗ hẹn. Vừa ra khỏi nhà, cả lũ chúng tôi chạy thật nhanh vì sợ cha mẹ phát hiện ra, bởi chúng tôi đều biết rằng nếu bị bại lộ chắc chắn đứa nào đứa nấy sẽ no đòn. Năm phút sau, cây cầu và dòng nước mát đã hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi có ý kiến hôm nay sẽ không bơi bình thường như mọi khi nữa mà thi nhảy xa, tức là đứng trên cầu nhảy xuống, ai nhảy xa nhất sẽ là người thắng cuộc. Một hồi lâu đã chán, chúng tôi trèo lên một mỏm đá nằm nghỉ ngơi ngắm mây trời. Lúc này Thắng – thằng cha gan lì cóc tía nhất lên tiếng – Tớ nghĩ ra trò mới nữa rồi. – Trò gì vậy? Cả lũ nhao nhao lên tiếng hỏi. – Chơi lặn, đứa nào lặn được lâu nhất tuần sau đi học sẽ không phải đeo cặp. Cả lũ reo hò hưởng ứng nhiệt liệt. Trở lại chỗ chơi cũ, tôi nói – Bây giờ sẽ thi lần lượt từng đứa một, những đứa còn lại đứng trên bờ theo dõi bấm giờ. Và tôi phân công luôn vì Thắng là người đầu têu nên sẽ là người thử sức đầu tiên, cả bọn vỗ tay hưởng ứng. Quả thật trong nhóm Thắng luôn tỏ ra đàn anh hơn cả, hắn không những học giỏi mà mọi trò chơi hắn cũng chẳng bao giờ chịu thua ai. Thắng chuẩn bị tinh thần xong, tôi hô – Một. Hai. Ba. Bắt đầu… Ùm…Thắng đã nhảy khỏi cây cầu mất tăm trong dòng nước. Lũ chúng tôi reo hò tán thưởng và bắt đầu bấm giờ 1,2, 3, phút trôi qua sang phút qua vẫn chưa thấy Thắng nổi lên. Chúng tôi trầm trồ khen ngợi sự tài ba của Thắng. Sang đến phút thứ 4, tôi bỗng cảm thấy nóng ruột bởi bình thường nhiều lắm thì chỉ đến phút thứ ba là chúng tôi đã chẳng thể nào chịu nổi. Thế mà đến giờ vẫn chưa thấy Thắng, mấy đứa kia cũng bắt đầu lo lắng, chỉ trong nháy mắt chẳng kịp bảo nhau câu nào mấy đứa bơi giỏi liền nhảy xuống, vừa lúc đó chúng tôi đã thấy Thắng trồi lên, khuôn mặt tái nhợt, thở lấy thở để, chúng tôi vội vàng dìu Thắng vào bờ. Người Thắng lúc này đã gần như lả đi. Phải mười phút sau Thắng mới lên tiếng – Chỉ cần một tích tắc nữa thôi là tao đi chầu thuỷ thần chúng mày ạ. – Sao vậy, mọi ngày mày bơi, lặn giỏi lắm cơ mà. – Ừ, thì tao vẫn tự tin như vậy, nhưng đúng lúc sắp chịu không nổi định trồi lên thì tao bị vướng vào chùm rễ cây mọc lan từ rừng ra cuốn chặt vào chân, tao cứ định trồi lên thì nó lại kéo tao xuống, may quá đúng lúc nghĩ rằng chết thật rồi thì bỗng dưng chân tao lại giật ra được và cố sức ngoi lên. Nghe tiếng Thắng hổn hển kể, chúng tôi đứa nào đứa nấy đều khiếp sợ. Chờ cho Thắng đỡ mệt chúng tôi mới dám về nhà và câu chuyện này vẫn mãi là bí mật của lũ chúng tôi. Và đó là kỉ niệm sâu sắc nhất mà tôi nhớ mãi đấy các bạn ạ. >> Tham khảo chi tiết Bài viết số 3 lớp 6 đề 1 Kể về một kỉ niệm đáng nhớ Bài viết số 3 Ngữ văn lớp 6 – Đề 2 Một hôm lớp học tôi bỗng xôn xao vì một chuyện lạ. Đầu tiên không ai để ý gì cả, nhưng dần dần mọi việc đã quá rõ. Thằng Tí là người luôn đi học sớm. Điều này lạ hoắc vì chưa bao giờ nó siêng năng như vậy. Khi đi học, nó còn không thèm gọi tôi. Nhiều lần lặp lại liên tiếp thế là tôi ráng dậy sớm để đi theo rình nó. Nó giở trò gì đây, tôi chẳng biết. Nó chỉ cắm cúi đi. Khi đến lớp, nó nhảy xổ đến bàn cô giáo nhặt một cái gì đó rồi đi về bàn mình, cầm cái vật nho nhỏ trong tay, nó cứ cười miết. Hỏi cười cái gì nó cũng không nói. Tôi kể mọi chuyện cho tụi bạn nghe. Thế là cả bọn chúng tôi quyết định sẽ đến sớm hơn. Nhưng thật không may, khi đến lớp đã thấy nó chễm chệ cười cười, không nói. Hôm sau tụi tôi đến sớm hơn, vẫn thấy nó ngồi cười cười. Nó luôn đến trước. Mãi cả tuần sau tôi mới được hân hạnh là người đầu tiên. Trên bàn cô giáo là một gói giấy nhỏ. Khi mở ra bên trong có một viên kẹo, chẳng biết ai đã để ở đây và để khi nào. Tôi vừa lột viên kẹo bỏ vào miệng thì vừa lúc thằng Tí xông vào. Tôi hét to – Tao biết bí mật của mày rồi. Thằng Tí bĩu môi – Tao đã ăn được những hai mươi viên. – Nhưng ai để lại vậy? – Tao không biết. Giờ ra chơi tụi bạn bu quanh tôi hỏi – Cái gì vậy? Tôi nhìn thằng Tí rồi cười cười. Bọn chúng tức điên lên, hỏi mãi tôi cũng chỉ cười cười. Làm sao có thể cho bọn chúng biết được điều bí mật ngọt ngào này được. Cách vài hôm, lại thêm một đứa mới biết điều bí mật. Chúng tôi cứ nhìn nhau cười cười… Rồi dần dần lớp chúng tôi ai cũng biết điều bí mật. Chúng tôi đã phân công nhiều ổ mai phục, nhưng cuối cùng chẳng thu được kết quả gì. Luôn luôn, vào sáng sớm trên bàn cô lại xuất hiện một viên kẹo. Lúc đầu chúng tôi cứ nghĩ là cô giáo Hà. Nhưng không phải. Cô luôn ra khỏi lớp khi trong phòng vẫn còn chúng tôi. Vậy thì ai? Nghĩ mãi vẫn không ra. Một hôm tôi ngồi lì trong lớp, định ngồi đến sáng để chờ người lạ mặt, nhưng vì đói bụng quá đành ôm sách về. Rồi tôi chợt nghĩ lại tại sao mình không gởi lại cho người lạ mặt đó một lá thư. Thế là tôi viết ngay “gởi người lạ mặt, anh là ai vậy, có thể cho tôi biết được không?” Hôm sau tôi vào lớp sớm, trên bàn vẫn như thường lệ có một viên kẹo gói trong tờ giấy nhỏ. Không có lá thư trả lời, còn lá thư của tôi thì biến mất. Chứng tỏ người lạ mặt đã lấy nó đi. Tôi suy nghĩ lung tung lắm. Tại sao người lạ mặt không trả lời tôi. Một ý định khác chợt đến với tôi, tôi sẽ là người lạ mặt. Tại sao không chứ? Tôi cũng làm được vậy. Hôm đó tôi giấu một quả ổi to tướng trong cặp. Đợi tụi bạn đi học về hết, gói nó lại bằng một tờ báo rồi đề chữ lên “Tôi – người lạ mặt – có món quà nhỏ tặng người đến sớm.” Hôm sau nghe tụi bạn kháo nhau – Đến hai người lạ mặt. Một người để trái ổi, một người để viên kẹo. Hôm sau nữa bỗng xuất hiện ba người lạ mặt, rồi bốn, rồi năm, rồi sáu, rồi bảy… Bây giờ chúng tôi vỡ lẽ ra rồi. Người lạ mặt đang ở trong lớp. Những buổi đi học về, đứa này cứ nhìn đứa kia nấn ná không muốn rời lớp. Chúng chính là kẻ lạ mặt. Nhưng người lạ mặt đầu tiên là ai, vẫn không biết. Nhưng buổi sáng đi học sớm, chúng tôi những người lạ mặt – người lạ mặt này ăn món của người lạ mặt kia. Lâu lâu trong món quà kèm theo câu hỏi rất vui. Và chúng tôi ngầm thỏa thuận những câu hỏi bằng những món quà. Nhưng chúng tôi vẫn ấm ức một điều, ai là kẻ lạ mặt đầu tiên? Tôi kể chuyện này cho bố nghe. Bố nói – Đó mới là điều bí mật. Trong mỗi người bạn của con đều có điều bí mật và một món quà, đúng chưa? Khi biết món quà của ai ta sẽ yêu người đó, mà không yêu những người khác. Khi nhận món quà không biết ai gởi, con sẽ yêu tất cả những người con vừa quen. Vì biết đâu, một trong số họ đã gởi món quà đó, chúng ta không nên biết người lạ mặt để làm gì, đó cũng là điều hay… Tôi đi học và tôi biết, mỗi buổi sáng luôn có một người bạn nào đó, tặng tôi một món quà. Bạn có thấy điều đó thú vị không? Bạn hãy tưởng tượng đi. Những người xung quanh ta đều có thể là người lạ mặt. Và tất nhiên trước khi đi học về, bạn hãy nhớ quên một cái gì đó. Và bạn sẽ thấy, người lạ mặt từ từ xuất hiện thật nhiều cho đến lúc tất cả chúng ta đều là người lạ mặt. >> Tham khảo chi tiết Bài viết số 3 lớp 6 đề 2 Kể một chuyện vui sinh hoạt Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 3 Trong lứa tuổi học trò ai cũng đã từng có bạn. Như tôi đậy bạn bè tôi tràn ngập những tiếng cười và hạnh phúc. Trong năm học lớp 6 này, tôi quen được rất nhiều bạn mới, bạn nào cũng hiền và tốt cả. Nhưng trong số bạn đó tôi đã tìm ra một người bạn tri kỉ đó là Khánh Linh. Năm nay Linh trạc tuổi với tôi, nhưng Linh cao hơn tôi một cái đầu. Bạn có mái tóc dài đen và dày kì lạ ôm sát với khuôn mặt đều đặn của Linh, vầng trán cao và rộng lộ ra vẻ thông minh của Linh khi làm bài. Đôi môi đỏ như son, luôn luôn nở nụ cười với tôi. Mỗi khi cười bạn để lộ hàm răng trắng tinh như ngọc trai đều và thẳng như hạt bắp. Núp dưới đôi chân mày vòng nguyệt của Linh là đôi mắt long lanh, to và sáng luôn nở nụ cười với tôi. thân hình mảnh mai, dong dỏng. Mỗi sáng đi học, cô học trò bé nhỏ này mặc một bộ đồng phục, áo trắng váy xanh, khăn quàng đỏ thắm tung bay trong gió lộ ra vẻ sạnh sẽ của bạn mỗi khi đi học. Ở nhà Linh là con ngoan, còn ở lớp Linh là trò giỏi. Mỗi lần thầy cho những bài toán khó, bạn đều xung phong lên giải. Môn nào cũng vậy Linh đều cố gắng nghe giảng và phát biểu xây dựng bài học. Ra chơi, chúng tôi chơi với nhau rất vui vẻ và trò chuyện với nhau. Có lần tôi bị vấp ngã bạn là người nắm tay tôi dẫn tôi dến phòng y tế. Chúng tôi đã khắc bốn chữ ở dưới gốc cây rằng “Chăm ngoan, học giỏi” cuối cùng những bài kiểm tra của tôi và Linh đều đạt điểm 9, điểm 10. Bạn còn tham gia cuộc thi văn hay chữ tốt ở trường tuy không đạt giải nhưng trên khuôn mặt của bạn vẫn nở nụ cười. Có lần tôi để quên sách ở nhà, nhưng ngạc nhiên bạn là người đã nhận lỗi thay tôi. Mỗi lần cô giáo cho bài tập về nhà bạn luôn luôn làm bài đầy đủ. Bạn hay giúp đỡ mọi người, khi thấy ai gặp khó khăn bạn đều giúp đỡ. Ở nhà bạn còn phụ giúp mẹ làm những cộng việc nội trợ như là Trông em, lau nhà, quét nhà, giặt đồ,… mà không bỏ đi chơi. Tuy nhà Linh rất nghèo nhưng bạn vẫn cố gắng phấn đấu học giỏi. Mỗi sáng đi học. Linh đều qua nhà tôi gọi đi học. Trong một lần thi chạy ở trường, dẫn đầu là Linh, thứ hai là tôi, bỗng tôi bị vấp ngã, Linh đã không giúp đỡ tôi mà một mạch chạy tới đích. Thấy vậy em liền không chơi với bạn nữa. Ra về lần nào Linh cũng về với tôi, nhưng hôm nay Linh đã đi với người khác, giận nhau được mấy tuần rồi lại thấy nhớ. Bạn là người bạn tốt của mình, luôn giúp đỡ mình trong học tâp, chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà giận nhau làm mất tình bạn của hai người. Mới tí mà thấy nhớ Nhớ dáng đi yêu kiều, thiết tha của bạn, nhớ mái tóc dài và đen kì lạ, nhớ giọng nói lảnh lót của bạn. Rồi một ngày tôi đến xin lỗi bạn, Linh nói Mình mới là người phải xin lỗi bạn. Rồi tình bạn của Linh và tôi lại như cũ. Thử hỏi những vì sao lấp lánh trên bầu trời, tình bạn và sao xa thứ nào quí nhất, sao xa khẽ lắc đầu Tình bạn là một thứ thiêng liêng nhất. Bạn Linh là một người bạn tốt. Em hứa sẽ giữ chặt tình bạn này và mãi mãi sẽ không để nó bị tan rã nữa. >> Tham khảo chi tiết Bài viết số 3 lớp 6 đề 3 Kể về người bạn mới quen Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 4 Xe dừng bánh, cả doanh trại bộ đội rộng lớn, sạch sẽ, ngăn nắp hiện ra trước mắt. Hội trường trang hoàng lộng lẫy, các bác các chú quân phục chỉnh tề, gương mặt rạng rỡ, tự hào. Chúng em quây quanh các chiến sỹ áo xanh, mặt các bạn hớn hở, hãnh diện lạ thường! Chúng em hỏi các chú nhiều chuyện lắm, cả về lịch sử ra đời ngày 22/12 nữa. Giờ thì chúng em đã biết Bác Hồ chỉ thị thành lập đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân vào ngày 22/12/1944. Ngay sau đó đội đánh thắng 2 trận liên tiếp tại Phay Khắt, Nà Ngần…Đội ngày càng lớn mạnh và được đổi tên thành QĐND Việt Nam. Và từ đó lấy ngày 22/12 làm ngày truyền thống. Bây giờ thì em đã hiểu lịch sử ra đời của ngày 22/12, hiểu về truyền thống yêu nước và ý chí chiến đấu bảo vệ đất nước của dân tộc ta. Càng hiểu em càng thấy trân trọng và muốn khắc ghi vào tiềm thức để nhớ về một thời kì hào hùng với những con người quả cảm của một đất nước bé nhỏ mà kiên cường… Chúng em còn được nghe kể nhiều về những chiến công anh dũng, hào hùng của những người lính cụ Hồ, về những tháng năm bôn ba chinh chiến chống kẻ thù xâm lược, những gian khổ hy sinh không thể diễn tả bằng lời. Đến thời bình, bộ đội đâu đã hết nguy nan Những đêm tuần tra lạnh run người khi truy bắt tội phạm chống lại những lực lượng thù địch phá hoại từ bên ngoài, những lúc giúp dân chống thiên tai, lụt lội…Nhìn gương mặt rắn rỏi, xạm đen vì nắng gió, nghe những câu chuyện kể và chứng kiến vẻ bình thản của những chiến binh, em thật sự thấy rất cảm động xen lẫn cả niềm tự hào, biết ơn sâu sắc…Trong dòng cảm xúc khó tả, ấy em lại được vinh dự thay mặt các bạn phát biểu những suy nghĩ tình cảm của mình “Kính thưa các bác, các chú, chúng cháu may mắn được sinh ra và lớn lên trong một dân tộc anh hùng. Chúng cháu biết để có được cuộc sống hòa bình hôm nay, dân tộc Việt Nam đã phải đánh đổi rất nhiều, bằng cả nước mắt và máu xương của bao người đã hy sinh cho Tổ quốc. Để thể hiện lòng biết ơn của thế hệ mình đối với cha anh, chúng cháu hứa sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện, tu dưỡng để trở thành những công dân có ích, góp phần nhỏ bé của mình xây dựng đất nước. Có như vậy mới xứng đáng với truyền thống cao quí cuả dân tộc, xứng đáng với sự hy sinh của bao thế hệ cha anh. “Em ngồi xuống mà thấy tay mình vẫn còn run, trái tim lâng lâng một cảm xúc bay bỗng lạ kì . Ánh nắng đã nhạt dần, chúng em chia tay với các bác, các chú trong lưu luyến. Buổi gặp gỡ đã khơi dậy những ước mơ trong em, tăng thêm lòng quyết tâm và niềm tin của em vào một tương lai tươi sáng. >> Tham khảo chi tiết Bài viết số 3 lớp 6 đề 4 Kể về một cuộc gặp gỡ Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 5 Quê hương – hai tiếng thiêng liêng vang lên mỗi khi ai đó nhớ về chốn đã từng chôn rau cắt rốn, gắn bó với biết bao kỉ niệm, bao kí ức đẹp đẽ. Quê hương tôi, một miền quê trù phú với sông nước hữu tình, đang từng ngày đổi mới, thay da đổi thịt, trở nên đẹp đẽ và văn minh hơn. Tôi thường được nghe bà kể lại về những khó khăn vất vả thời xưa, thời mà đường làng vẫn còn đất đỏ, chỉ cần một trận mưa thì trơn như đổ mỡ, còn nắng thì con đường trở thành cơn lốc bụi, người đi sau không thấy người đi trước. Bà vẫn hay kể, ngày xưa, cây cối ở đây um tùm, toàn phải sống trong nhà tranh, nhà nào có nhà ngói thì phải gọi là giàu nhất làng. Bà còn bảo, ngày xưa nước sông trong veo, cứ mỗi sáng mọi người lại rủ nhau đi gánh nước tấp nập không khác gì đi hội. Bà hay đi chợ phiên, mỗi hôm có chợ phiên là bà và ông phải dậy thật sớm, đi bộ hàng ki lô mét mới tới chợ. Mà ngày xưa nghèo lắm, chẳng như bây giờ, mua được bao nhiêu thứ thì cũng phải nhìn trước nhìn sau. Tôi thích nghe những câu chuyện như thế, để tôi thấy bây giờ cuộc sống và quê hương mình thay đổi như thế nào. Thật là mọi thứ đã thay đổi, không còn như ngày xưa, sống động, giàu có và văn minh hơn. Trên con đường đi học, tôi cùng bạn bè trang lứa được đi trên những con đường trải nhựa tăm tắp, nắng hay mưa cũng không lo như thời của bà của mẹ nữa. Nhìn những con đường uốn lượn trải dài y như những con rồng chạy quanh khắp xóm làng. Những ngôi nhà mái đỏ, nhấp nhô những ngôi nhà cao tầng đủ màu sắc càng tô điểm thêm khung cảnh của quê hương. Những quán ăn, hàng tạp hóa, chợ được xây dựng khang trang hơn, thuận tiện cho mọi người mua sắm. Cây cối cũng được phát quang, nhà mọc lên như nấm, người ta thường trồng nhiều loại cây cảnh để trang trí cho ngôi nhà. Không chỉ có nhà cửa cảnh quan thay đổi mà từ khi công nghệ phát triển, mạng internet có khắp mọi nơi, khiến cho công việc và tìm kiếm thông tin càng trở nên dễ dàng. Những dự án mới ngày càng được chú trọng xây dựng cho quê hương ngày càng giàu đẹp hơn. Sân vận động cho các hoạt động thể dục thể thao, trạm phát thanh của xã được xây dựng và phát triển đi vào hệ thống. Những chương trình sự kiện được tổ chức thường xuyên nhằm thúc đẩy hoạt động văn hóa văn nghệ. Đền đài và các di tích lịch sử được tu sửa, đời sống tinh thần của con người cũng phong phú đa dạng hơn. Trên con đường đổi mới từng ngày, tôi lại càng thấy quê hương mình giàu đẹp và trù phú biết bao nhiêu. Tôi lại càng yêu quê hương và lại nhẩm mấy câu hát “quê hương em biết bao tươi đẹp, đồng lúa xanh núi rừng hàng cây..” >> Tham khảo chi tiết Bài viết số 3 lớp 6 đề 5 Kể về những đổi mới ở quê em Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 6 Trường Trung học cơ sở Nam Trung Yên là mái nhà của tình thương, của kỷ luật. Trong trường, học sinh luôn luôn quý mến các thầy, các cô và đáp lại đó các thầy, cô luôn luôn chăm sóc, quan tâm đến các học sinh của mình. Tôi, riêng tôi đây, tôi luôn luôn kính trọng giáo viên toán của mình Cô Trang, người giáo viên đã giúp tôi như một sự thần kỳ. Cô Trang có vóc dáng dong dỏng cao, mái tóc cô màu đen cắt đầu vuông trông thật đẹp, vào tầm khoảng này, cô đang mang một bé trai trong bụng, giờ đã được khoảng năm, sáu tháng cũng không rõ lắm. Cô rất hiền lành, nhân hậu, trên đôi môi cô vẫn luôn nở một nụ cười tươi, giúp cô vốn đã xinh nay còn xinh hơn! Theo các giờ toán trên lớp của chúng tôi cho biết Hẳn cô vẫn luôn muốn trên bảng của lớp có tám từ “Tổ một Đủ; tổ hai Đủ; tổ ba Đủ; tổ bốn Đủ”. Hẳn sẽ có rất nhiều người đang tự hỏi “Tại sao cô giáo chủ nhiệm là cô văn Vừa hiền, vừa xinh hay”. Thật ra cũng chỉ vì lí do sau Hồi tôi còn học cấp 1, cái từ “toán” với tôi chỉ là một môn vô dụng “Một phụ nữ ra chợ mua sáu mươi quả dưa hấu, mỗi quả …vân và vân…”; vậy, tôi thường phân tích nó “Bà ấy mua để làm gì và mang chúng về như thế nào?”, “Cấp I ta được học một cộng một bằng hai; cấp 2 ta được biết âm một cộng ba bằng hai; cấp 3 rồi Đại học…” Chung quy, lớn lên, trên máy tính của ta có mấy chữ “Một cộng một bằng hai???”… Nói chung, trong mắt tôi, “Toán” chỉ là một khối gạch vô tri, vô giác, không có ích cho đời. Cho đến khi tôi học cấp 2, những ngày học hè đầu tiên đã đến. Sau khi nghe thời khóa biểu, tôi phàn nàn “Mình sẽ ngủ vào hai tiết cuối Toán”. Thời gian dần trôi, hai tiết toán đã đến, tôi chui tọt xuống bàn cuối cùng để ngồi, thở dài “Chín mươi phút à? Buồn thật…”. Cô Trang bước vào lớp, cô đi chầm chậm, cái dáng đi khoan thai ấy giờ tôi vẫn nhớ. Tôi khá ấn tượng với nó, mèo hoàn mèo tôi gục đầu xuống bàn. Lớp trưởng hô cho các bạn chào “Học sinh Nam Trung Yên kính thầy, yêu bạn, chăm ngoan, học giỏi”. Giọng cô vang lên nhẹ nhàng “Cô chào các con, mời các con ngồi xuống”. Giờ câu nói ấy cứ luôn vang mãi trong mỗi giờ toán của chúng tôi, nhớ mãi nó. Quay lại tiết toán, tôi ngồi xuống, mặt bàn như có lực hút, “hút” mặt tôi xuống bàn. Cô Trang quan sát lớp, cô thấy tôi, những bước chân của cô khẽ vang lên, cô lại gần tôi hỏi “Con có mệt không? Cần xuống y tế không con?” Tôi đáp lại bằng cái giọng chán nản, thường nghe muốn “đập” “Con không sao ạ”. Cô mỉm cười, xoa đầu tôi “Mệt thì nói với cô nhé!” Tôi chỉ coi đó là xã giao, không quan tâm. Thật tình lúc đó cũng thấy áy náy, mất mười phút của lớp rồi! Song, tôi nghĩ “Ai cũng như ai thôi, giáo viên toán thường rất cứng và rắn, nghe giảng hẳn ngang phè phè ý mà…” Cô cất lên tiếng giảng bài. Ôi! Sao nó trong và mềm, hay đến như thế! Hẳn đó là lúc tôi thay đổi mọi khái niệm về môn toán, cắt đứt sợi dây có ghi hình “Toán bằng vô dụng” và nối tiếp sợi dây “toán”. Tôi liền nhận ra “Thù không phải không là bạn”. Tôi quyết tâm học toán. Ngày tháng trôi qua, những con số “sáu, bảy” và thay vào đó là những điểm “chín, mười”. Và đây Một con tám rưỡi xuất hiện trong bài kiểm tra giữa học kỳ I của tôi, tất cả đều nhờ công lao cô Trang dạy dỗ, rèn luyện cho tôi từng ngày, từng tháng một. Tôi vẫn chưa thể tự mình nói lời “cảm ơn” với cô, cho đến khi vào ngày hai mươi tháng mười một, trên tay tôi, tôi cầm chiếc thiếp tặng cô Trang. Theo tôi, đó là lời cảm ơn gián tiếp, tôi không đủ dũng cảm để bật ra hai chữ “cảm ơn”. Tôi rất biết ơn cô Trang! Cô là người dẫn lối cho tôi trước khi quá muộn, trước khi nó khái niệm về “toán” bị đóng khuôn, không thể thay đổi được nữa… “Con cảm ơn Cô!” – Đây là lần thứ hai con phải gián tiếp nói hai chữ “cảm ơn”. “Con sẽ cố gắng cô ạ, vào ngày nào đó, chính con sẽ tự nói chúng trước cô, Cô ạ!”. >> Tham khảo chi tiết Bài viết số 3 lớp 6 đề 6 Kể về thầy cô giáo của em Bài viết số 3 lớp 6 – Đề 7 Trong gia đình tôi, bố tôi là người yêu thương tôi nhất. Bố luôn luôn lắng nghe mọi người nói và đặc biệt là tôi. Bố có một thân hình to, cao, khoẻ mạnh. Bố rất khoẻ và luôn giúp đỡ mọi người trong gia đình. Bố có một đôi tay nổi cơ bắp, bàn tay bố có nhiều vết chai cứng như đá vì phải làm việc nhiều. Mặt bố tròn, mũi cao, mồm rộng, để râu và bố có đôi mắt màu nâu tuyệt đẹp. Hôm nào tôi đi học, bố và mẹ cũng ra tiễn tôi. Bố dặn dò tôi rất kỹ, nào là “đi học hôm nay phải…”, rồi thì “phải nghe lời cô giáo…”, nhưng câu cuối cùng vẫn là “con đi đường cẩn thận nhé”. Khi đi học về, đang dắt xe vào nhà thì tiếng nói của bố từ trong nhà vọng ra “Con đã về rồi à?”. Nhưng bố cũng rất nghiêm khắc, những hôm nào tôi mắc khuyết điểm, hay bị điểm kém thì bố lại bắt tôi làm bản kiểm điểm. Tuy vậy, nhưng tôi vẫn yêu bố. Bố tôi! Một người trụ cột trong gia đình. Đối với tôi, bố cho việc lớn thành việc nhỏ, việc nhỏ thì cho qua. Bố tôi là một tấm gương sáng cho gia đình. Tục ngữ có câu “con không cha như nhà không có nóc ” và đúng là như vậy. Bố tôi như người cha trong câu tục ngữ ấy, là một con người mẫu mực, một trụ cột không thể thiếu trong gia đình tôi. Là một người siêng năng, kiên trì, thông minh khác hẳn những người khác và đã có ý định làm gì thì phải làm cho bằng được nên bố tôi được rất nhiều người kính trọng. Tôi rất tự hào khi là con trai của bố, con sẽ luôn ghi nhớ những điều bố dạy bảo và sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ công ơn của bố. Đời là vô thường. Không có điều gì là tồn tại mãi mãi với ta. Tình cảm ư? Tiền bạc ư? Thời gian ư? Có thể luôn nắm giữ được những điều tốt đẹp trong tay không? Vậy nên lựa chọn thái độ với cuộc sống như thế nào là điều rất quan trọng. Gieo niềm vui được niềm vui, gieo nỗi buồn gặt nỗi buồn. Đối diện với đời là vô thường, bạn cần làm gì? Đời vốn vô thườngCó được thì cũng tốt, mà không có đôi khi lại còn tốt hơnNếm đủ khổ trên đời, mẹ con tôi đã được tái sinh nhờ Phật Pháp Thế nào là vô thường? Vì sao nói đời là vô thường?Đời là vô thường, bạn chọn niềm vui hay nỗi buồn cho mình?Đời là vô thường, hãy sống có ý nghĩa, có trách nhiệmĐức Phật dạy ý nghĩa của việc được sinh thành con ngườiCâu chuyện nhỏ 1 Thay đổi suy nghĩ của bản thânCâu chuyện nhỏ 2 Từ từ rồi sẽ thành công Thế nào là vô thường? Vì sao nói đời là vô thường? Vô thường có nghĩa là không có gì có thể tồn tại mãi mãi. Có những điều bạn tưởng ra rất quan trọng, nhưng thực ra đều là vô thường. Ví như Tiền là vô thường. Bởi ta sinh ra cũng với hai bàn tay trắng và ra đi với 2 bàn tay trắng, không thể mang tiền theo. Tình cảm là vô thường. Bởi ngày hôm nay thứ tình cảm ấy có thể rất sâu đậm, nhưng chỉ thời gian sau đã không còn nữa. Tấm thân người này cũng là vô thường, bởi có sinh, lão, bệnh, tử. Không thể biết trước điều gì có thể xảy ra với tấm thân này. Và tấm thân này rồi đến một thời điểm nào đó cũng về với cát bụi. Vậy nên đời là vô thường. Không nên oán trách ông trời rồi tự làm khổ mình. Vạn sự vạn vật đều biến đổi, bởi đời là vô thường ảnh Người chính trực. Bí quyết của cuộc sống hạnh phúc và trường thọ Đời là vô thường, bạn chọn niềm vui hay nỗi buồn cho mình? Bởi đời là vô thường. Vạn sự vạn vật xung quanh chúng ta từng giờ từng phút luôn luôn biến đổi. Không gì là tồn tại vĩnh viễn. Vậy nên hãy sống sao cho những gì bạn trải qua là thực sự có ý nghĩa và không phải nói câu “giá như tôi đã…”. Tất cả đều là sự lựa chọn của bạn. Cuộc sống lúc nào cũng có sẵn niềm vui và nỗi buồn. Cho dù bạn giàu hay nghèo cũng vậy thôi. Chỉ là bạn chọn gì cho mình, bạn muốn chọn niềm vui hay nỗi buồn? Người giàu có nhiều điều bận tâm của người giàu. Người nghèo có điều bận tâm của người nghèo. Không thể nói rằng không ai là không có khó khăn phải đối diện, phải vượt qua. Quan trọng nhất là thái độ với cuộc sống. Mỗi sớm thức dậy đều thấy mặt trời. Mỗi hoàng hôn đến cũng lại là mặt trời ở đó. Đời là vô thường và có quy luật riêng. Vậy bạn chọn niềm vui hay nỗi buồn cho mình? ảnh Pixabay. Nếu bạn chọn thái độ sống tích cực, bạn sẽ tìm thấy niềm vui ở mọi nơi, mọi lúc. Bạn có thể thấy vui khi thấy các bông hoa vươn mình về phía ánh sáng, nở những chùm hoa rực rõ. Bạn có thể tự cười một mình khi nghĩ về một câu nói hài hước mà ai đó đã nói ra, dù đó là người thân hay người xa lạ. Bạn có thể thấy hiểu biết của mình tốt hẳn lên lên sau khi đọc được một cuốn sách hay. Bạn thấy đấy, bạn có thể vui ngay cả khi bạn chỉ có một mình. Để cuộc đời luôn an yên, có 3 thứ nhất định không được nợ Đời là vô thường, hãy sống có ý nghĩa, có trách nhiệm Bởi mọi thứ đều sẽ trôi qua nên cần sống có ý nghĩa, sống có trách nhiệm. Bạn hãy nghĩ thật kỹ xem bạn nên sống thế nào? Bạn nên làm điều gì? Bạn có thể làm được những gì cho bạn và cho những người xung quanh? Hãy nhớ rằng sự hiện diện của bạn đã là một điều rất trân quý rồi. Có những người chỉ cần nhìn thấy bạn, nghe thấy giọng nói của bạn là họ đã thấy vui. Đó là bố mẹ bạn, là người thân trong gia đình bạn. Hay đôi khi chỉ là đám bạn cùng lứa hay nhóm đồng nghiệp cùng làm chung công việc nào đó. Bạn sống có trách nhiệm với bản thân, sáng ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, gặp mọi người với nụ cười tươi, gọi điện thoại chào hỏi bố mẹ vài câu ngắn ngủi. Vậy là bạn đã sống có trách nhiệm với bản thân và mọi người ngay từ những giờ đầu tiên của ngày mới rồi đó. Sự hiện diện của bạn là niềm vui cho bao nhiêu người, trong đó có cả bố mẹ bạn ảnh Pixabay. Đức Phật dạy ý nghĩa của việc được sinh thành con người Thực ra được làm người đã là rất có ý nghĩa với một sinh mệnh. Giáo lý nhà Phật dạy câu Nhân thân nan đắc’. Có nghĩa là thân người khó được. Khó hơn cả việc con rùa mù sống trong đại dương, trăm năm mới ngoi đầu lên một lần mà lọt đúng vào một khúc gỗ nổi, chỉ có một lỗ hổng, lênh đênh trên mặt nước. Nhà Phật giảng rằng sinh mệnh là luân hồi, nếu muốn được tái sinh làm người trong kiếp sau thì cần làm việc tốt, hành thiện. Còn nếu muốn làm người trời, thoát khỏi tam giới thì cần tu tập. Mà chỉ có con người mới được phép tu tập, động vật không được phép tu. Vậy nên được sinh mệnh làm thân người quý lắm thay. Vậy nên, hãy tận dụng thời gian ở nhân gian này mà sống một cuộc sống có ý nghĩa, có trách nhiệm. Phật giảng Nhân thân nan đắc, có được tấm thân người là rất khó ảnh chụp màn hình Adobe Stock Câu chuyện nhỏ 1 Thay đổi suy nghĩ của bản thân Có một con gà nhỏ đang tìm cách phá vỏ trứng để chui ra. Nó ngại ngần thò đầu ra ngoài ngó nghiêng xem xét xung quanh. Đúng lúc đó, 1 con rùa đi ngang qua, gánh trên mình chiếc mai nặng nề. Nhìn thấy vậy, con gà nhỏ quyết định rời bỏ cái vỏ trứng ngay lập tức. Hóa ra muốn thoát ly gánh nặng cũng thật đơn giản, dẹp bỏ quan niệm, thành kiến là được. Bạn thấy không? Một chú gà cũng làm được, vậy vì sao bạn lại không làm được. Hãy thay đổi quan niệm của bản thân, mọi việc rồi sẽ khác. Đời là vô thường, ngày hôm qua đã qua rồi, hôm nay là ngày mới. Mỗi sáng là một ngày mới, đừng nghĩ rằng đời lúc nào cũng là bể khổ ảnh pexels. Câu chuyện nhỏ 2 Từ từ rồi sẽ thành công Một huấn luyện viên quần vợt nói với những người bắt đầu tập “Làm thế nào tìm được quả bóng rơi vào đám cỏ?”Một người nói “Bắt đầu tìm từ trung tâm đám cỏ”.Người khác nói “Bắt đầu tìm từ nơi chỗ trũng nhất”.Người khác nữa lại nói “Bắt đầu tìm từ điểm cao nhất”.Đáp án huấn luyện viên đưa ra là “Làm từng bước, từ đám cỏ đầu này đến đầu kia”.Hóa ra phương pháp để tìm thành công thật đơn giản, cứ tuần tự, đừng nhảy vọt từ số 1 đến số 10. Trong cuộc sống của mỗi người, có vô vàn những khoảnh khắc, câu chuyện đáng nhớ. Đó có thể là phút giây bạn chào đón thêm một thành viên mới trong gia đình, là khi bạn vui vẻ, hạnh phúc sau khi làm được một việc tốt nhưng cũng có lúc là sự buồn bã khi bị điểm kém, khi làm cha mẹ phiền lòng… Vậy là cuộc sống này đều được góp nhặt từ những mẩu chuyện đời thường vừa gần gũi, bình dị lại ý nghĩa và đáng nhớ phải không các bạn? Trong chương trình Ngữ văn lớp 6, chúng ta sẽ bắt gặp đề bài Kể chuyện đời thường. Ở đề bài này chúng ta cần đề cập được câu chuyện đời thường đó là gì, hoàn cảnh, diễn biến và kết thúc câu chuyện. Khi kể thì nên thêm các yếu tố miêu tả, biểu cảm,… để bài viết thêm sinh động. Những bài văn sau sẽ là những gợi mở cho các bạn. Chúc các bạn thành công! Mỗi ngày có những câu chuyện diễn ra xung quanh chúng ta làm cho cuộc sống thêm thú vị và nhiều màu sắc. Đó có thể là những câu chuyện vui nhưng cũng có thể là những điều buồn khiến ta phải suy nghĩ. Câu chuyện về một lần em mắc lỗi sẽ luôn in đậm trong tâm trí, cho em một bài học thật quý giá. Năm ấy em mới là học sinh lớp Một. Cái độ tuổi còn nhỏ, chưa biết suy nghĩ nhiều. Hôm ấy, Lan cùng lớp với em mang đến lớp một chiếc bút máy mới rất đẹp và khoe Cái bút này anh trai tớ mới mua cho vì tớ được điểm Mười đấy. Các bạn khác trong đó có cả em đều rất thích thú, vây quanh bạn. Chiếc bút máy đẹp lắm, nó màu hồng in hình những chú mèo Hello Kitty dễ thương. Cầm bút viết thử, những dòng chữ viết ra rất tròn và đẹp. Em thích lắm và ao ước mình có một chiếc bút như vậy. Trong giờ học, em chẳng thể tập trung vào bài giảng của cô mà cứ say sưa ngắm cái bút trên tay Lan. Giờ ra chơi, các bạn đều ra ngoài lớp chơi, em là người ra lớp cuối cùng. Đi qua bàn Lan, thấy chiếc bút mới nằm ở dưới đất, em nhặt lên ngắm mãi định để lại bàn cho bạn nhưng không hiểu sao lúc ấy em không muốn trả lại, muốn cái bút là của mình. Rồi em cầm bút để vào trong cặp mình rồi ra ngoài chơi. Lúc vào lớp, Lan khóc òa lên vì không thấy chiếc bút mới đâu cả. Đúng lúc ấy cô giáo chủ nhiệm bước vào. Lan kể lại mọi chuyện cho cô nghe. Có bạn nói Cô ơi, cô xét cặp đi ạ. Lúc ấy, em sợ lắm. Nếu cả lớp biết em là người lấy bút thì sẽ sao đây? Em sẽ bị các bạn chế giễu, khinh thường. Em đã thấy rất ân hận nhưng bây giờ em biết phải làm sao. Em không có can đảm để đứng lên nhận lỗi với cả lớp. Đến khi cô xét đến cặp của em, tim em đập thình thịch. Nhưng lạ thay cô xét cặp em mà không hề phát hiện ra có chiếc bút. Điều này cứ làm em băn khoăn suy nghĩ mãi. Sáng hôm sau, cô mang đến lớp một cái bút máy mới y hệt bút máy của Lan và nói Hôm qua bác bảo vệ có nhặt được chiếc bút này ở cửa lớp mình và đưa cho cô. Lan xem đây có phải bút của em không? Lan vui mừng Đây đúng là bút của em rồi ạ. Tôi ngạc nhiên lắm. Chiếc bút của Lan vẫn đang nằm trong cặp của tôi kia mà. Cuối giờ, khi các bạn đã về hết, tôi cầm chiếc bút lên gặp cô và thú nhận Cô ơi chiếc bút của bạn Lan là do em lấy. Em xin lỗi cô. Cô không hề mắng chửi tôi như tôi nghĩ mà cô dịu dàng Điều này cô biết. Nhưng cô không muốn nói cho cả lớp vì cô muốn em tự nhận ra lỗi lầm của bản thân và biết sửa chữa. Em nhận ra lỗi là cô vui lắm rồi. Cây bút này em cứ cầm lấy. Tôi xúc động lắm. Chính sự vị tha của cô đã dạy cho tôi một bài học quý giá. Qua nhiều lắm, bí mật về chiếc bút vẫn chỉ có tôi và cô biết. Sau này, mỗi khi nhìn thấy chiếc bút,em lại nhớ về cô, về lần mắc lỗi năm đó và nhắc nhở em không bao giờ phạm sai lầm như thế nữa. Đó là bài học thật quý giá dạy em về cách làm người. Bùi Hiên – Xung quanh cuộc sống đời thường có rất nhiều câu chuyện có thể để lại cho bạn nhiều kinh nghiệm hữu ích BÀI VĂN MẪU SỐ 2 KỂ CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG – BỊ ĐIỂM KÉM Mỗi phút giây trôi qua đọng lại trong chúng ta những câu chuyện đáng nhớ. Đó có thể là một câu chuyện đời thường thật buồn hay một câu chuyện vui nhưng hơn cả là nó để lại trong ta nhiều bài học quý giá, là nơi ghi dấu những kỉ niệm xưa cũ của mỗi người. Và cuộc đời mỗi người chắc hẳn đều có hơn một lần mắc lỗi. Với em, lần bị điểm kém và những kỉ niệm với mẹ, với cô giáo để lại trong em nhiều ấn tượng khó phai mờ. Tối hôm ấy là một buổi tối chủ nhật mùa hè mát mẻ, từng cơn gió từ cánh đồng thổi về mát rượi. Em vừa ngồi vào bàn học để chuẩn bị học và ôn bài thì bỗng có tiếng gọi Vân Anh ơi, ra đây tớ bảo này, nhanh lên, nhanh lên… Thoáng nghe tiếng em đã đoán là cái Lan- bạn thân từ hồi nhỏ nên vội chạy ra hỏi Chuyện gì mà vội vậy Lan? Chúng mình đi xem xiếc trên sân bóng đi. Tớ vừa mua được hai vé rồi, có nhiều tiết mục hay lắm đấy. Mặt em rạng rỡ hẳn lên vì xem xiếc là một sở thích của em. Nhưng sau niềm vui ấy lại là sự băn khoăn, lưỡng lự. Em nói Nhưng… nhưng mà tớ chưa học bài, nhỡ mai cô kiểm tra thì sao? Không sao đâu, lát đi xem về học vẫn kịp. Mà cậu thì lo gì, học giỏi và nhiều điểm cao rồi nên cô cũng chả gọi đâu. Thấy Lan nói cũng có lí cộng thêm phút giây ham chơi nên đã tung tăng trên con đường làng, cùng Lan đi xem xiếc. Mười giờ đêm em mới về đến nhà, ngồi vào bàn học thì hai mắt cứ nhắm nghiền lại, không thể học nổi. Dù là đã rửa mặt, uống cafe nhưng vẫn không có hiệu quả. Em lên giường nằm, thiếp đi lúc nào không biết. Sáng hôm sau em cũng chưa kịp ôn chữ nào, đến lớp trong tình trạng đầu trống rỗng. Cô giáo bước vào lớp, nói Các con lấy giấy ra làm bài kiểm tra Toán 15 phút nào? Mặt em tối sầm lại, tôi không nhớ bất kì một lý thuyết nào. Trong giờ kiểm tra, cả lớp hăng say làm bài, chỉ có mình em ngồi thẫn thờ nhìn xung quanh. 15 phút trôi qua, các bạn đều làm được bài, khuôn mặt vui tươi rạng rỡ còn riêng tôi nộp giấy trắng. Hôm trả bài kiểm tra, cô gọi tôi lên bục giảng. Khuôn mặt cô buồn bã, cất giọng nhẹ nhàng cô hỏi Vân Anh, tại sao bài kiểm tra này con lại bị điểm kém vậy? Đây toàn là những kiến thức cô dạy hôm trước rồi, không có gì là mới mẻ hay nâng cao cả. Thực sự lúc đấy em rất khó xử, ngại ngùng. Ngay cả bạn Nam- người học yếu toán nhất lớp cũng được 8 vậy mà em, người luôn đứng top đầu của lớp, là lớp trưởng cần phải gương mẫu để các bạn noi theo thì được con 2. Không biết nói thế nào, em ấp úng đáp Dạ, thưa cô, tối qua con bị ốm, con bị sốt… à không phải mà con đi xem xiếc nên không học bài. Mặt cô nhăn lại Vậy tức là con mải chơi, đi xem xiếc mà quên học hành à? Em gãi đầu, nói lắp bắp trong miệng Dạ vâng ạ! Con biết thành thực là tốt rồi. Nhưng tối nay về con phải ôn lại bài cho nhớ đấy nhé! Về đến nhà thì mẹ đã nấu những món ngon mà em thích, xoa đầu em mẹ hỏi Sao, nay con gái mẹ đi học được mấy điểm nào? Dạ… Dạ con bị điểm kém ạ. Nhưng… nhưng con hứa với mẹ là lần sau con không mải chơi mà bỏ bê học tập nữa đâu. Con biết lỗi rồi, con xin lỗi ạ. Mẹ nở một nụ cười hiền hậu, ánh mắt đầy bao dung Con gái mẹ ngoan lắm, có lỗi mà biết sửa lỗi là tốt rồi. Bây giờ thì cùng mẹ ăn cơm rồi chiều học bài nhé. Bữa cơm hôm ấy thật vui vẻ, tiếng nói cười rộn ràng. Kể từ ấy trở đi, em không bao giờ tái phạm việc không ôn bài nữa. Mỗi câu chuyện đời thường nhỏ bé để lại trong ta nhiều bài học quý giá. Tuy nhỏ bé thôi nhưng nó đã làm cho cuộc sống nhiều màu sắc hơn, cho ta nhiều trải nghiệm và vốn sống hơn. Vân Anh – Nguồn Internet Câu hỏi Kể chuyện đời thường là gì? Xem chi tiết Kể chuyện đời thường cần đảm bảo yêu cầu gì . Xem chi tiết cho mình hỏi !kể chuyện đời thường là gì ?mình đang cần gấp nha thank you ? Xem chi tiết - ôn tập văn tự sử kể các câu truyện dân gian,kể chuyện đời thường,kể chuyện đời thường,kể chuyện tưởng tượng Xem chi tiết Ý nghĩa đoạn văn -Lá ơi! Hãy kể chuyện cuộc đời bạn cho tôi nghe đi! -Bình thường lắm, chẳng có gì đáng kể đâu. Xem chi tiết Chiếc láChim sâu hỏi chiếc lá- Lá ơi! Hãy kể chuyện cuộc đời bạn cho tôi nghe đi!- Bình thường lắm, chẳng có gì đáng kể Bạn đừng có giấu! Nếu bình thường vậy, sao bông hoa kia lại có vẻ rất biết ơn bạn?- Thật mà! Cuộc đời tôi rất bình thường. Ngày nhỏ, tôi là một búp non. Tôi lớn dần lên thành một chiếc lá và cứ là chiếc lá như thế cho đến bây Thật như thế sao? Đã có lần nào bạn biến thành hoa, thành quả, thành một ngôi sao, thành vầng mặt trời đem lại niềm vui cho mọi người như tro...Đọc tiếp Xem chi tiết Chim sâu hỏi chiếc lá -Lá ơi! Hãy kể chuyện cuộc đời bạn cho tôi nghe đi!- Bình thường lắm, chẳng có gì đáng kể Bạn đừng có giấu! Nếu bình thường vậy, sao bông hoa kia lại có vẻ rất biết ơn bạn? - Thật mà! Cuộc đời tôi rất bình thường. Ngày nhỏ, tôi là một búp non. Tôi lớn dần lên thành một chiếc lá và cứ là chiếc lá như thế cho đến bây Thật như thế sao? Đã có lần nào bạn biến thành hoa, thành quả, thành một ngôi sao, thành vầng mặt trời đem lại niềm vui cho mọi người như trong cá...Đọc tiếp Xem chi tiết Chim sâu hỏi chiếc lá -Lá ơi! Hãy kể chuyện cuộc đời bạn cho tôi nghe đi!- Bình thường lắm, chẳng có gì đáng kể Bạn đừng có giấu! Nếu bình thường vậy, sao bông hoa kia lại có vẻ rất biết ơn bạn? - Thật mà! Cuộc đời tôi rất bình thường. Ngày nhỏ, tôi là một búp non. Tôi lớn dần lên thành một chiếc lá và cứ là chiếc lá như thế cho đến bây Thật như thế sao? Đã có lần nào bạn biến thành hoa, thành quả, thành một ngôi sao, thành vầng mặt trời đem lại niềm vui cho mọi người như trong cá...Đọc tiếp Xem chi tiết Chim sâu hỏi chiếc lá - Lá ơi! Hãy kể chuyện cuộc đời bạn cho tôi nghe đi! - Bình thường lắm, chẳng có gì đáng kể đâu - bạn đừng có giấu! Nếu bình thường vậy, sao bông hoa kia lại có vẻ rất biết ơn bạn? - thật mà! cuộc đời tôi rất bình thường. Ngày nhỏ , tôi là một búp non. Tôi lớn dần lên thành một chiếc lá và cứ là chiếc lá như thế cho đến bây giờ. - Thật như thế sao ? Đã có lần nào bạn biến thành hoa thành quả, thành một ngôi sao, thành vầng mặt trời đem lại niềm vui cho mọi người như trong...Đọc tiếp Xem chi tiết ây là một câu chuyện đời thường, cảm động của nhà văn khuyết danh Trung Quốc. Hai nhân vật chính trong truyện đã trải qua những ngộ nhận, bi kịch để cuối cùng nhận ra nhau khi một người không còn nữa trên đời. Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học. Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn phòng có ban công hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh. Bước vào căn phòng chan hòa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo – Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé! Chồng tôi cao lớn, còn tôi thì bé nhỏ và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm giác như anh có thể nhét gọn tôi vào túi áo. Những bận hai người tranh cãi nhau mà tôi không chịu thua, anh bèn nhấc bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi thích cái cảm giác vừa sợ vừa sung sướng ấy. Mẹ anh sống ở thôn quê lâu năm nên rất khó có thể sửa ngay được những tập quán của người nhà quê. Chẳng hạn, thấy tôi hay mua hoa tươi bày ở phòng khách, bà có vẻ khó chịu. Cực chẳng đã, một hôm bà bảo – Các con thật chẳng biết chi tiêu gì cả. Hoa có ăn được đâu mà mua làm gì kia chứ? Tôi cười – Mẹ ơi, trong nhà có hoa tươi nở rộ thì ai nấy đều vui vẻ cả. Bà cúi đầu lầu bầu gì gì đấy. Chồng tôi bảo – ây là tập quán của người thành phố, mẹ ạ. Lâu ngày mẹ sẽ quen thôi. Bà không nói gì nữa, nhưng sau đấy mỗi bận thấy tôi mua hoa về, bao giờ bà cũng không thể im lặng mà cứ hỏi mua hết bao nhiêu tiền. Khi tôi nói giá cả thì bà chép miệng tiếc rẻ. Có lần thấy tôi xách về túi to túi nhỏ các thứ mua sắm được, bà gặng hỏi giá tiền từng thứ một. Tôi kể lại giá mỗi thứ. Nghe xong bà chép miệng thở dài thườn thượt. Chồng tôi véo mũi tôi và thì thầm – Ngốc ơi, nếu em đừng nói giá thật với mẹ thì sẽ chẳng sao cả, phải không nào? Cuộc sống đang vui tươi thế là dần dần có những hòa âm trái tai. iều làm bà khó chịu nhất là thấy con trai mình ngày ngày dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. àn ông mà chui vào bếp nấu ăn cho vợ thì coi sao được, bà nghĩ vậy. Vì thế mà bữa sáng nào bà cũng nặng mặt không vui. Tôi giả tảng không thấy gì thì bà khua đũa đụng bát tỏ ý không bằng lòng. Làm giáo viên dạy múa ở Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phải nhảy nhót mệt bã người nên khi ngủ dậy thường nằm rốn tận hưởng chăn đệm ấm áp, coi đó là một thú hưởng thụ. Vì thế tôi đành giả câm giả điếc trước sự chống đối của bà mẹ chồng. ôi khi bà cũng làm giúp tôi một ít việc nhà, nhưng thật ra chỉ làm tôi thêm bận bịu mà thôi. Chẳng hạn, những túi ni lông đựng đồ, mọi khi tôi đều quẳng vào thùng rác thì bà tích cóp lại, bảo là để hôm nào bán cho đồng nát. Thế là khắp nhà đầy những túi ni lông. Mỗi lần rửa bát hộ tôi, bà đều hà tiện không dùng nước rửa chén thế là tôi phải rửa lại, dĩ nhiên phải kín đáo để bà khỏi tự ái. Một tối nọ, khi tôi đang rửa chén trộm như thế thì bà nhìn thấy. Thế là bà sập cửa đánh sầm một cái, nằm lì trong buồng khóc gào lên. Chồng tôi cuống quýt chẳng biết làm gì. Cả tối hôm ấy anh không nói với tôi câu nào. Tôi làm nũng với anh, anh cũng chẳng thèm để ý. Tôi điên tiết lên vặn lại – Thế thì rốt cuộc em sai chỗ nào ạ? Anh trợn mắt – Tại sao em không thể phiên phiến một chút nhỉ, bát không sạch thì ăn cũng có chết đâu, hả? Một thời gian dài sau đấy, bà chẳng nói chuyện với tôi. Không khí trong nhà bắt đầu dần dần căng thẳng. Chồng tôi rất mệt mỏi, chẳng biết nên làm ai vui lòng trước. Không muốn để con trai làm bữa sáng, bà cả quyết nhận lấy “nhiệm vụ nặng nề” này. Rồi khi thấy anh ăn uống ngon lành, bà lại nhìn ngó tôi với ý trách móc tôi không làm tròn bổn phận người vợ, khiến tôi rất khó xử. ể thoát khỏi cảnh ấy, tôi đành không ăn bữa sáng ở nhà mà mua túi sữa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn. Tối hôm ấy lúc đi ngủ, anh bực bội bảo – Có phải là em chê mẹ anh nấu ăn bẩn nên mới không ăn sáng ở nhà, đúng không? Rồi anh lạnh nhạt nằm quay lưng lại, mặc cho tôi nước mắt đầm đìa vì ấm ức. Sau cùng anh thở dài – Cứ coi như là em vì anh mà ăn sáng ở nhà, được không nào? Thế là sáng sáng tôi đành ngồi vào bàn ăn với tâm trạng ê chề. Một hôm, khi đang ăn món cháo bà nấu, tôi chợt thấy buồn nôn, mọi thứ trong bụng muốn oẹ ra, gắng kìm lại mà không tài nào kìm được, tôi đành quăng bát đũa chạy ù vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Sau một hồi hổn ha hổn hển thở, khi tôi bình tâm lại thì nghe thấy bà bù lu bù loa vừa khóc vừa đay nghiến oán trách tôi bằng những từ ngữ nhà quê, còn anh thì đứng ngay trước cửa phòng vệ sinh căm tức nhìn tôi. Tôi há hốc miệng chẳng nói được gì, thật ra nào mình có cố ý nôn đâu. Lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau to. Mới đầu mẹ anh còn giương mắt đứng nhìn, sau đấy bà thất thểu bỏ ra ngoài. Anh tức tối nhìn tôi rồi đi ra theo bà. Ba ngày liền không thấy bà và anh về nhà, cả đến điện thoại cũng không thấy gọi. Tôi tức điên người mỗi khi nghĩ lại từ hôm bà lên đây ở mình đã phải chịu bao nhiêu nỗi oan ức, thế mà anh ấy còn muốn tôi thế nào nữa đây? Không hiểu sao dạo này tôi hay buồn nôn thế, ăn gì cũng không thấy ngon, lại thêm trong nhà bao nhiêu chuyện rắc rối, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cuối cùng, vẫn là các bạn ở cơ quan bảo – Sắc mặt cậu xấu lắm, nên đi khám bệnh thôi! Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy tôi đã có bầu. Bây giờ mới rõ tại sao sáng hôm ấy tôi bỗng dưng buồn nôn. Niềm hạnh phúc sắp có con pha trộn với một chút buồn giận oán trách Tại sao chồng mình và cả bà mẹ chồng nữa lại không nghĩ tới chuyện ấy nhỉ? Tôi gặp anh tại cổng bệnh viện. Xa nhau mới có ba ngày mà trông anh tiều tụy quá chừng. Tôi định quay đi, nhưng bộ dạng ấy khiến lòng tôi xót xa, không nén được, tôi gọi anh. Anh nhìn tôi như người xa lạ, ánh mắt không giấu nổi nỗi chán ghét như một mũi kim lạnh buốt đâm vào lòng tôi. Tôi tự nhủ “đừng nhìn anh ấy, đừng nhìn anh ấy”, và chặn một chiếc taxi lại. Thật ra lúc ấy tôi chỉ muốn hét to “Anh yêu của em, em sắp sinh cho anh một cục cưng đây!” rồi được anh bế xốc lên sung sướng quay một vòng. Ước muốn ấy đã không xảy ra. Khi ngồi trên taxi, nước mắt tôi ứa ra lã chã. Vì sao chỉ một lần cãi nhau đã làm cho tình yêu của chúng tôi trở nên tồi tệ tới mức này cơ chứ? Về nhà, tôi nằm trên giường nghĩ tới chồng, tới nỗi chán ghét đầy trong mắt anh. Tôi nắm lấy góc chăn khóc nấc lên. Nửa đêm, có tiếng lạch cạch mở ngăn kéo. Khi bật đèn lên tôi trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của anh. Thì ra anh về nhà lấy tiền. Tôi lạnh nhạt nhìn anh không nói gì. Anh cũng làm như không thấy tôi, lấy xong các thứ liền vội vã bỏ đi. Có lẽ anh định thật sự chia tay với tôi đây. Thật là một người đàn ông có lý trí, biết tách bạch tình và tiền rạch ròi như thế đấy. Tôi cười nhạt, nước mắt lã chã tuôn rơi. Hôm sau tôi không đi làm mà ở nhà, muốn xem xét lại mọi ý định của mình rồi tìm anh trao đổi cho xong mọi chuyện. Khi đến công ty của anh, cậu thư ký ngạc nhiên nhìn tôi – Ơ kìa, mẹ tổng giám đốc bị tai nạn, hiện đang nằm bệnh viện kia mà. Tôi trố mắt cứng họng, lập tức đến ngay bệnh viện. Nhưng khi tìm được anh thì bà đã tắt thở rồi. Anh không hề nhìn tôi, mặt cứ lầm lầm. Tôi nhìn khuôn mặt vàng vọt không hồn của bà, nước mắt ứa ra Trời ơi! Tại sao lại đến nông nỗi này cơ chứ? Cho tới hôm an táng mẹ, anh vẫn không thèm nói với tôi một câu nào, thậm chí mỗi khi nhìn tôi, ánh mắt anh đều hiện lên nỗi chán ghét tột độ. Nghe người khác kể lại, tôi mới biết sơ qua về vụ tai nạn. Hôm ấy bà bỏ nhà rồi thẫn thờ đi về phía ga xe lửa, bà muốn về quê mà. Chồng tôi đuổi theo, thấy thế bà rảo bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, một chiếc xe buýt đâm vào bà… Cuối cùng thì tôi đã hiểu tại sao anh ấy chán ghét mình. Nếu hôm ấy mình không nôn oẹ, nếu hôm ấy mình không to tiếng cãi nhau với anh ấy, nếu… Trong lòng anh, tôi là kẻ tội phạm gián tiếp giết chết bà. Anh lẳng lặng dọn vào ở phòng mẹ, tối tối khi về nhà, người sặc mùi rượu. Lòng tự trọng bị tổn thương bởi nỗi xấu hổ và tự thương hại đè nặng khiến tôi thở không ra hơi nữa. Muốn giải thích mọi chuyện, muốn báo anh biết chúng tôi sắp có con rồi, nhưng cứ thấy ánh mắt ghẻ lạnh của anh là tôi lại thôi không nói gì. Thà anh đánh tôi mắng tôi một trận còn hơn. Tôi có cố ý để xảy ra mọi tai họa ấy đâu! Ngày tháng cứ ngột ngạt lặp đi lặp lại. Càng ngày anh ấy càng về nhà muộn hơn. Chúng tôi cứ thế căng với nhau, xa lạ hơn cả người qua đường. Tôi như cái thòng lọng thắt vào tim anh. Một hôm, khi đi qua một hiệu ăn Âu, tôi nhìn qua cửa kính thấy chồng mình đang ngồi đối diện với một cô gái trẻ và nhè nhẹ vuốt tóc cô. Thế là tôi đã hiểu rõ tất cả. Sau giây lát ngớ người ra, tôi vào hiệu ăn, đến đứng trước mặt chồng mình, trân trân nhìn anh, mắt ráo hoảnh. Tôi không muốn nói gì hết, và cũng chẳng biết nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi rồi đứng lên định bỏ đi. Anh ấn cô ngồi xuống rồi cũng trân trân nhìn lại tôi, không chịu thua. Tôi chỉ còn nghe thấy tim mình đập chầm chậm từng nhịp như đang sắp kề cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu cứ đứng nữa thì tôi và đứa bé trong bụng sẽ ngã xuống. êm ấy anh không về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết Cùng với sự qua đời của mẹ anh, tình yêu giữa hai chúng tôi cũng đã chết. Những ngày sau, anh vẫn không về nhà. Có hôm đi làm về, tôi thấy tủ áo như bị sắp xếp lại, chắc anh ấy về lấy các thứ của anh. Tôi chẳng muốn gọi điện thoại cho anh, ý định giải thích mọi chuyện cho anh cũng biến mất hẳn. Tôi sống một mình. i bệnh viện khám thai một mình. Trái tim tôi như vỡ vụn mỗi khi trông thấy cảnh các bà vợ được chồng dìu đến bệnh viện. Các bạn ở cơ quan bóng gió khuyên tôi bỏ cái thai đi cho yên chuyện nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi như điên lên muốn được sinh đứa bé này, coi đó như sự bù đắp việc bà mẹ chồng qua đời. Một hôm đi làm về nhà, tôi thấy anh ngồi trong phòng khách mù mịt khói thuốc lá, trên bàn đặt một tờ giấy. Không cần xem, tôi đã biết tờ giấy đó viết gì rồi. Trong hơn hai tháng chồng vắng nhà, tôi đã dần dà học được cách giữ bình tĩnh. Tôi nhìn anh, cất mũ rồi bảo – ợi một tí, tôi sẽ ký ngay đây. Anh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ bối rối chẳng khác gì tôi. Vừa cởi cúc áo khoác, tôi vừa tự nhủ “Chớ có khóc đấy, chớ có khóc đấy… “. Hai mắt nhức lắm rồi, nhưng tôi quyết không cho chúng nhỏ lệ nữa. Mắc xong áo lên móc, thấy anh cứ chằm chằm nhìn cái bụng to của tôi, tôi mỉm cười đi đến bàn, cầm lấy tờ giấy, rồi chẳng xem gì hết, liền ký tên mình và đẩy tờ giấy cho anh. – Em có bầu rồi đấy à? ây là lần đầu tiên anh ấy nói chuyện với tôi kể từ hôm bà bị nạn. Nước mắt tôi trào ra không thể nào ngăn nổi. – Vâng, nhưng không sao cả, anh có thể đi được rồi. Anh không đi mà ngồi lại, hai chúng tôi nhìn nhau trong bóng tối. Anh từ từ ôm lấy tôi, nước mắt nhỏ ướt đầm vai áo tôi. Thế nhưng lòng tôi đã không còn gì nữa, rất nhiều thứ đã biến đi xa lắm rồi, xa tới mức có đuổi theo cũng chẳng lấy lại được nữa. Không nhớ là anh ấy đã nói với tôi bao nhiêu lần câu “Xin lỗi” nữa. Trước đây tôi cứ tưởng mình sẽ tha thứ cho anh, nhưng bây giờ thì không. Suốt đời tôi sao quên được ánh mắt băng giá anh nhìn tôi khi đứng trước cô gái nọ ở hiệu ăn Âu hôm ấy. Chúng tôi đã rạch vào tim nhau một vết thương sâu hoắm. Tôi không cố tình, còn anh thì cố tình. Quá khứ không thể nào trở lại được nữa. Trái tim tôi chỉ ấm lên mỗi khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với anh thì tim tôi đã lạnh như băng. Tôi không đụng đến tất cả những thức ăn anh mua về, không nhận bất cứ món quà nào anh tặng, không nói với anh nửa lời. Kể từ hôm ký vào tờ giấy kia, hôn nhân và tình yêu, tất cả đều đã biến mất khỏi trái tim tôi. Có hôm anh định trở lại phòng ngủ của chúng tôi. Anh vào thì tôi ra phòng khách nằm. Thế là anh đành phải về ngủ ở phòng của bà. êm đêm, đôi lúc từ phòng anh vẳng ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Tôi nghe thấy nhưng lặng thinh. Lại dở trò cũ chứ gì. Ngày trước, mỗi bận bị tôi làm mặt giận phớt lờ, anh ấy đều giả vờ ốm như vậy, khiến tôi ngoan ngoãn đầu hàng và chạy đến hỏi xem anh có sao không. Thế là anh ôm lấy tôi cười ha hả. Anh quên rồi, ngày ấy tôi thương anh vì hai người yêu nhau. Bây giờ thì chúng tôi còn có gì nữa đâu? Tiếng rên rỉ ấy kéo dài đứt quãng cho tới ngày đứa bé ra đời. Suốt thời gian chờ đợi ấy, hầu như ngày nào anh cũng mua sắm thứ gì cho con, nào là đồ dùng của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, nào là sách nhi đồng Những thứ ấy chất gần đầy căn phòng của anh. Tôi biết anh làm thế là để tôi cảm động, nhưng tôi giờ đã trơ như đá. Anh đành giam mình trong phòng, ngồi gõ phím máy tính lạch cạch. Chắc là tìm vợ trên mạng. Nhưng chuyện ấy đâu còn có ý nghĩa gì với tôi nữa. Năm sau, vào một đêm khuya cuối xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi thét lên. Anh nhảy xổ vào buồng, hình như khi đi nằm anh vẫn không thay quần áo chỉ là để chờ giây phút này. Anh cõng tôi chạy xuống cầu thang, chặn taxi lại. Dọc đường, anh cứ nắm chặt tay tôi, luôn lau mồ hôi trên trán tôi. ến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy đến khoa sản. Khi nằm trên đôi vai gầy guộc mà ấm áp của anh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong óc tôi “Trên đời này, liệu có ai yêu thương mình như anh ấy không nhỉ?” Rồi anh vịn cánh cửa khoa sản, đưa ánh mắt ấm áp dõi theo tôi đi vào trong. Tôi cố nhịn đau mỉm cười với anh. Khi tôi ra khỏi phòng đẻ, anh nhìn tôi và thằng bé, rưng rưng nước mắt mỉm cười. Tôi chạm vào tay anh, chợt thấy anh mềm nhũn người, mệt mỏi từ từ ngã xuống. Tôi gào tên chồng mình, anh chỉ mỉm cười, nhắm nghiền mắt lại… Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ còn nhỏ nước mắt vì anh, thế mà lúc ấy một nỗi đau xé ruột xé gan bỗng dội lên trong lòng. Bác sĩ cho biết chồng tôi bị ung thư gan, cách đây 5 tháng mới phát hiện, khi đó bệnh đã ở thời kỳ cuối, anh chịu đựng được lâu thế quả là một chuyện lạ hiếm có. Ông bảo “Chị nên chuẩn bị hậu sự đi thì vừa”. Mặc y tá ngăn cấm, tôi trốn ngay về nhà, xộc vào phòng anh, mở máy tính ra xem. Một nỗi đau nhói lên làm trái tim tôi nghẹn lại. Thế đấy, 5 tháng trước đây anh đã phát hiện mình bị ung thư gan, những tiếng rên rỉ của anh là thật cả, nhưng tôi lại cứ cho là… Những điều ghi trong máy tính rất dài, đó là lời trăn trối anh để lại cho con mình “Con của bố. Vì con mà bố ráng chịu đựng cho tới nay, chờ bao giờ trông thấy con thì bố mới chịu ngã xuống. ấy là nguyện vọng lớn nhất của bố hiện giờ… Bố biết rằng, đời con sẽ có nhiều niềm vui hoặc có thể gặp trắc trở. Nếu bố có thể cùng con đi suốt quãng đời con lớn lên thì vui biết bao. Nhưng bố không có dịp may ấy nữa rồi. Bây giờ bố ghi lại vào máy tính từng vấn đề con sẽ có thể gặp phải trên đường đời, khi nào gặp những vấn đề ấy thì con có thể tham khảo ý kiến của bố, con nhé! Con ơi, viết xong mấy chục trang này, bố cảm thấy như mình đã cùng đi với con suốt chặng đường trưởng thành của con. Bây giờ bố thật sự vô cùng sung sướng. Hãy yêu mẹ con nhé! Mẹ rất vất vả vì con đấy. Mẹ con là người yêu con nhất và cũng là người bố yêu quý nhất…” Chồng tôi viết về tất cả mọi chuyện, kể từ khi đứa bé còn ở vườn trẻ cho tới lúc nó học tiểu học, trung học, đại học, rồi ra công tác, cả đến chuyện yêu đương của con nữa. Chồng tôi cũng để lại một bức cho tôi “Em yêu quý. ược lấy em làm vợ là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời anh. Em hãy tha thứ việc anh đã làm tổn thương em. Hãy tha lỗi việc anh giấu tình hình bệnh tật của mình, chẳng qua chỉ vì anh không muốn để em phải lo nghĩ trong thời gian chờ bé chào đời… Em yêu quý. Nếu khi đọc những dòng này mà em khóc thì nghĩa là em đã tha thứ cho anh rồi. Như thế anh sẽ có thể mỉm cười cảm ơn em luôn luôn yêu anh… Anh sợ rằng mình sẽ không có dịp tự tay tặng cho con những món quà anh đã mua sắm. Phiền em hằng năm thay anh tặng quà cho con, trên bao gói nhớ đề rõ ngày tặng, em nhé…” Khi tôi trở lại bệnh viện thì anh vẫn đang hôn mê. Tôi bế con đến, đặt nó nằm bên cạnh anh và nói – Anh ơi, anh hãy mở mắt ra cười lên nào. Em muốn để con mãi mãi ghi nhớ hơi ấm của bố nó khi nó nằm trong lòng anh đấy, anh ạ… Chồng tôi khó nhọc mở mắt ra, khẽ mỉm cười. Thằng bé rúc vào lòng bố, ngọ ngoạy nắm tay nhỏ xíu hồng hồng. Tôi ấn nút máy ảnh, nước mắt chảy ràn rụa trên mặt…

chuyện đời thường là gì