chủ đề của văn bản tôi đi học là gì

Quy định mới về văn bản điện tử. Hiện nay, cùng với sự tiến bộ của khoa học – công nghệ, thay vì soạn văn bản bằng văn bản trên giấy, một hình thức văn bản đã được sử dụng trong các cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp, đó là văn bản điện tử. Trong bài viết này Tôi đi học. Trong lòng mẹ (Trích Những ngày thơ ấu) Tức nước vỡ bờ (trích Tắt đèn) Lão Hạc. Cô bé bán diêm. Đánh nhau với cối xay gió (trích Đôn Ki-hô-tê) Chiếc lá cuối cùng. Hai cây phong (trích Người thầy đầu tiên) Thông tin về ngày trái đất năm 2000. Những cách học ấy làm cho ta không hiểu hết bản chất của vấn đề dẫn đến việc mau chóng lãng quên mà lại cịn lãng phí thời gian và cơng sức. Những con người này nều không biết vươn lên tự học thì sẽ b) Có thể phát biểu chủ đề của văn bản Tôi đi học là: kể lại những sự việc trong buổi đầu tiên đi học, tác giả đã bộc lộ ấn tượng sâu sắc về những tình cảm, cảm xúc ấu thơ trong sáng, hồn nhiên. c.Nhận xét chung về: • Nhan đề: Tập chung làm rõ chủ đề Tìm ý cho đoạn văn kể lại buổi tựu trường đầu tiên của bản thân. Đối với văn bản Tôi đi học của Thanh Tịnh.Em đã nhận được gì từ gia đình và nhà trường? Em sẽ làm gì để xứng đáng với những gì mình đã nhận được bằng một đoạn văn 9 đến 10 câu em hãy 2. Tính thống nhất về chủ đề của văn bản. -Nhan đề văn bản Tôi đi học cho phép dự đoán văn bản nói về chuyện Tôi đi học. -Đó là những kỉ niệm về buổi đầu đi học của tôi nên đại từ Tôi, các từ ngữ biểu thị ý nghĩa đi học đợc lặp đi lắp lại nhiều lần. Vay 5s Online. Văn bản Tôi đi học lớp 8Tôi đi học là một truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Thanh Tịnh kể về những kỉ niệm về buổi đầu đến trường. Hiện nay văn bản Tôi đi học đã được giới thiệu đến các em học sinh trong chương trình Ngữ văn lớp 8 tập 1. Trong bài viết này Hoatieu xin chia sẻ một số thông tin giới thiệu tác giả - tác phẩm Tôi đi học cũng như tóm tắt văn bản Tôi đi học để các bạn nắm được nội dung của truyện ngắn Tôi đi 4 bài phát biểu cảm nghĩ của em về dòng cảm xúc của nhân vật tôi trong truyện ngắn Tôi đi học1. Tóm tắt văn bản Tôi đi họcVăn bản Tôi đi học của tác giả Thanh Tịnh kể về những kỉ niệm ngày đầu tiên tới lớp của tác giả. Cứ vào cuối thu, nhà văn lại nhớ lại những kỉ niệm khi mình còn ngạc nhiên, bỡ ngỡ lúc được mẹ dắt tay tới trường. Con đường tới trường của nhân vật tôi bỗng nhiên sao lạ lùng quá! Nó khác hẳn với mọi ngày, sáng mùa thu lá rụng nhiều cùng với tiết trời se lạnh và trên trời không còn những đám mây màu bạc. Nhân vật tôi với cảm xúc e dè, lạ lẫm được mẹ dắt tay tới trường. Trong tác giả lúc này có nhiều suy nghĩ và thay đổi, thấy mình trang trọng và đứng đắn hơn khi mặc bộ quần áo mới. Không những vậy, nhân vật tôi còn nghĩ rằng chỉ có những người thành thạo mới cầm nổi bút thước. Tất cả những suy nghĩ đều rất non nớt. Khi ông Đốc cất giọng lên, chú bé cảm thấy vô cùng ấm áp và bắt đầu viết những dòng chữ mà thầy giáo ghi trên bảng viết “Tôi đi học”.2. Giới thiệu tác giả - tác phẩm Tôi đi học1. Tác giả Thanh Tịnh• Thanh Tịnh 1911 – 1988, ông sinh ra ở bên bờ sông Hương, ngoại vi thành phố Huế. Yếu tố này có ảnh hưởng rất lớn đến hồn thơ Thanh Tịnh.• Phong cách nghệ thuật Thơ văn của Thanh Tịnh khai thác và thể hiện những vẻ đẹp trong sáng, đằm thắm vẻ đẹp của tâm hồn.• Sự nghiệp văn học Thử ngòi bút trên rất nhiều thể loại. Có sở trường và đóng góp nhất vẫn là thể loại truyện Tác phẩm Tôi đi họca. Xuất xứ Tôi đi học Trích trong tập truyện “Quê mẹ” – 1941. Tác phẩm gắn liền với cuộc đời Thanh Tịnh và trở thành một dấu ấn quan trọng trong hành trình nghệ thuật của Chủ đề văn bản Tôi đi học Tập trung thể hiện những trạng thái cảm xúc tinh tế, sâu sắc và rất đỗi thiết tha của tuổi học trò, gắn liền với ngày khai trường đầu Phương thức biểu đạt Được viết theo phương thức tự sự, có sự kết hợp với các yếu tố miêu tả, biểu Bố cục Tôi đi học- phần 1 Từ đầu ... ngọn núi Cảm nhận của tôi trên đường tới trường- Phần 2 tiếp theo... nghỉ cả ngày nữa Cảm nhận của tôi lúc ở sân trường- Phần 3 Còn lại Cảm nhận của tôi trong lớp Trọng tâm kiến thức văn bản Tôi đi học1. Cảm nhận của tôi trên đường tới trường* Bối cảnh hồi tưởng- Thời gian Cuối thu– Thiên nhiên Lá rụng nhiều, mây bàng bạc- Cảnh sinh hoạt Mấy em bé rụt rè cùng mẹ đến Không gian Trên con đường dài và hẹp=> Làm cho tác giả mang một bầu tâm trạng Náo nức, mơn man, tưng bừng, rộn rã đến khó tả. Việc tác giả sử dụng một loạt từ láy khi diễn tả góp phần cụ thể hóa tâm trạng, cảm xúc thực của “tôi” khi ấy, góp phần rút ngắn thời gian giữa quá khứ và hiện tại.* Kỷ niệm trên đường tới trường- Hoàn cảnh+ Một buổi sớm mai đầy sương thu và gió lạnh.+ Đi trên con đường dài và hẹp• Mùa thu nào mà chả có sương có gió, con đường làng bao đời nay vẫn dài, vẫn hẹp như vậy, tại sao nhân vật tôi lại nhớ kỹ, nhớ tỷ mỉ đến vậy. Bởi vì những cái thân quen hàng ngày đã bỗng chốc hoàn toàn thay đổi. Bởi tự trong chính lòng cậu đã có một sự thay đổi lớn Hôm nay tôi đi học.* Những thay đổi• Mọi thứ đều thay đổi từ con đường làng đến cảnh vật xung quanh.• Hôm nay không bơi qua sông để đi thả diều, để đi chơi cùng chúng bạn nữa, tôi đã dần khôn lớn, trưởng Mặc một chiếc áo vải dù đen, dài trông hết sức trang trọng và đúng đắn. Trong tay ghì chặt hai cuốn vở => vụng về, non dại của tuổi ấu Cảm nhận của “tôi” lúc ở sân trường- Quang cảnh+ Đông vui và tấp nập Sân trường hôm nay dày đặc người, ai cũng quần áo gọn gẽ, gương mặt thì tươi vui.+ Trường Mĩ Lí cao ráo, sạch sẽ hơn các nhà trong làng, xinh xắn, oai nghiêm như đình làng => khiến tôi lo sợ vẩn Hình ảnh so sánh lớp học như đình làng- nơi thờ cúng tế lễ thiêng liêng. => diễn tả cảm xúc trang nghiêm của tác giả về mái trường, đề cao tri thức của con người trong trường Các em học sinh tỏ ra đầy bỡ ngỡ và sợ sệt khép nép sau lưng người thân, nhìn một nửa và đi từng bước nhẹ. Hình ảnh so sánh “Họ như con chim non đứng bên bờ tổ... e sợ” => Miêu tả sinh động hình ảnh, tâm trạng các em nhỏ lần đầu tiên tới Tiếng trống trường vang lên Các anh chị lớp trên đã đi về lớp, sân trường thưa vắng hẳn đi. Khiến cho các cô bé, cậu bé cảm thấy vô cùng bối rối, không biết nên đi hay đứng, nên chân cứ co rồi lại duỗi, hết đi rồi lại đứng, không biết quyết thế nào. => Chung một cảm giác run run, lo Thầy hiệu trưởng điểm danh và dặn dò những học sinh mới+ Chúng hồi hộp, tim như ngừng đập trong khoảnh khắc chờ đợi, tên mình được đọc lên.+ Giật mình, lúng túng khi thầy hiệu trưởng gọi đến tên mình.+ Không ai dám lên tiếng trả lời thầy khi thầy hiệu trưởng hỏi đã nắm vững thông tin chưa?+ Bị mọi người tập trung quan sát, lũ học trò trở nên bối rối, lúng túng hơn bao giờ hết.=> Đó là nét tâm lý rất thường tình khi đang trong trạng thái lo lắng và hồi.– Khi xếp hàng vào lớp+ Chân thấy nặng nề, không ai dám cất bước.+ Ngoái lại đầy lưu luyến.+ Một số cô bé, cậu bé thì ôm mặt khóc.+ Nhân vật tôi như phản xạ, quay lại, ôm mẹ và gục vào lòng mẹ mà khóc=> Những giọt nức mắt báo hiệu sự trưởng Tâm trạng của nhân vật tôi trong lớp học- Lớp học là cả một thế giới xa lạ, khác biệt, cách biệt với thế giới bên ngoài khung cửa mùi lạ, những bức hình lạ, người bạn mới tí hon đang ngồi cùng bàn với mình... cái gì cũng lạ lạ và hay Cái cảm giác xa lạ và sợ hãi nhanh chóng bị xua đi mà thay vào đó là cảm giác hay hay, thích thích. Những đồ vật kia, những bàn, những ghế như là của riêng mình. Tất cả trở nên gần gũi và quen thuộc. Sự thay đổi nhanh đến ngạc Ngoài kia khung cửa sổ một con chim rụt rẻ hót vài tiếng rồi cất cánh bay, tạo lên một liên tưởng thú vị. Đó là những cô bé, cậu bé cũng như những chú chim non đã vượt qua những lo lắng, rụt rè để tựung cánh bay vào bầu trời tri Cách kết thúc tự nhiên, bất ngờ Dòng chữ “Tôi đi học” vừa khép lại bài và mở ra một thế giới mới, một khoảng không gian, thời gian mới, một tâm trạng, tình cảm mới, một giai đoạn mới trong cuộc đời đứa trẻ. Dòng chữ thể hiện chủ đề của truyện ngắn Những nhân vật khác trong câu Nhân vật người mẹ– Mẹ nắm tay con, dắt con đến Mẹ đã chuẩn bị cho con rất kỹ càng, chu đáo để con có đủ sách, vở, bút, áo, quần để con được đến lớp, không thua kém bạn bè.– Âu yến trả lời những thắc mắc của Mẹ vỗ về, an ủi con, vuốt nhẹ mái tóc con rồi đẩy nhẹ phía lưng con để con thêm động lực bước vào Nhân vật thầy hiệu trưởng- Giọng nói thì rất khẽ, dịu Dành cho học sinh những ánh nhìn ân cần, hiền Thầy an ủi, động viên, dặn dò bởi thầy rất hiểu tâm lý của học Nhân vật thầy giáo trẻ- Đón chào các em bằng một nụ cười rất tươi. Trong nụ cười đó có cả sự độ lượng và yêu thương trong đó.=> Cả xã hội đều dành sự yêu thương, chăm sóc cho trẻ em, cho sự nghiệp giáo dục của đất Tổng kết Văn bản Tôi đi học1. Nội dungVăn bản Tôi đi học kể về một trang đời gần gũi mà thiêng liêng, đó là kỉ niệm buổi tựu trường đầu tiên với tâm trạng bỡ ngỡ, những cảm xúc mới mẻ, những ấn tượng không quên về trường lớp, thầy cô và bạn Nghệ thuật• Nghệ thuật khắc họa tâm lý nhân vật.• Với những hình ảnh so sánh vừa độc đáo, vừa gần gũi, trong sáng, dịu dàng diễn tả mọi cung bậc tình cam tinh tế nhất của con người.• Có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa tự sự, miêu tả và biểu cảm, trong đó yếu tố biểu cảm đóng vai trò đặc biệt quan các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục lớp 8 thuộc mảng Học tập của Văn bản Tôi đi học nói lên những kỉ niệm của tác giả về buổi tựu trường đầu tiên- Nhan đề tác phẩm Tôi đi học- Nhiều câu văn nhắc tới kỉ niệm của buổi tựu trường đầu tiên + Hằng năm, cứ vào cuối thu… + Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy… + Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn hôm nay tôi đi đang xem Chủ đề của văn bản tôi đi học, Văn bản Tôi đi học là dòng hồi tưởng của nhân vật tôi về “cảm giác trong sáng” nảy nở trong buổi tựu trường đầu Các từ ngữ chứng tỏ tâm trạng in sâu vào trong lòng nhân vật “tôi” suốt cuộc đời + Nao nức, quên thế nào được, tưng bừng, rộn rã, rụt rè, trang trọng, đứng đắn, âu yếm, non nớt, ngây thơ, ngập ngừng, thút thít…- Những từ ngữ, chi tiết nêu bật cảm giác mới lạ xen lẫn bỡ ngỡ của nhân vật tôi khi cùng mẹ tới trường, khi cùng các bạn đi vào lớp chú ý phân tích những cảm giác khác biệt về cùng một sự vật, sự việc trước và trong buổi tựu trường đầu tiên + Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần,lần này tự nhiên thấy lạ + Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, hôm nay tôi đi học + Không lội qua sông thả diều, không đi ra đồng nô đùa + Cảm thấy mình trang trọng + Trước đó, trường đối với tôi là một nơi xa lạ + Cũng như tôi mấy cậu học trò bỡ ngỡ + Cảm thấy mình chơ vơ…Tất cả đều tập trung thể hiện chủ đề văn ra, các em cùng Top lời giải tìm hiểu thêm về văn bản Tôi đi học nhé!Phân tích văn bản Tôi đi học Ngày đầu tiên đi học Mẹ dắt em tới trường Em vừa đi vừa khóc Mẹ dỗ dành yêu thương… Có lẽ trong mỗi chúng ta, ai cũng mang trong mình những kí ức khó phai của tuổi học trò, đặc biệt là những kỉ niệm mơn man của ngày đầu tiên đi học. Nhà văn Thanh Tịnh cũng vậy. Và bằng ngòi bút giàu chất thơ, tác giả đã gieo vào lòng người đọc một nỗi niềm bâng khuâng khó tả khi tái hiện lại những cảm xúc trong trẻo, tinh khôi nhất của đời người trong tác phẩm Tôi đi học. Thanh Tịnh viết được nhiều thể loại nhưng thành công hơn cả là truyện ngắn và thơ. Các truyện ngắn của ông đều thấm đượm cảm xúc êm dịu, trong trẻo, vừa man mác buồn thương, vừa ngọt ngào sâu lắng. Giọng văn nhẹ nhàng thủ thỉ mà thấm thía khó quên. Truyện ngắn Tôi đi học in trong tập Quê mẹ, xuất bản năm 1941 là một tác phẩm như vậy. Đây là thiên hồi ức rất xúc động về những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường ba mươi năm về trước. Bố cục bài văn được sắp xếp theo trình tự thời gian. Tâm trạng nhân vật phát triển song song cùng với các sự kiện đáng nhớ của ngày đầu tiên đi học. Từ cảnh cậu bé được mẹ âu yếm dắt tay dẫn đi trên con đường tới trường, đến cảnh cậu say mê nhìn ngắm ngôi trường; cảnh hồi hộp nghe thầy gọi tên, lo lắng khỉ phải rời tay mẹ để cùng các bạn vào lớp nhận chỗ của mình và học giờ học đầu tiên. Thiên nhiên mang trong mình sức mạnh lạ kì, có thể dẫn dắt ta về với những kí ức xa xưa và thiên nhiên trong tác phẩm đã làm được điều đó. Những chuyển biến khi đất trời vào thu đã làm cho tác giả nhớ về miền kí ức xa xôi mà tươi đẹp “Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại náo nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trưởng. Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cánh hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng”. Nghệ thuật so sánh được tác giả sử dụng khéo léo, kết hợp với những hình ảnh giàu sức gợi cảm đã vẽ lên một bức tranh thiên nhiên mùa thu thơ mộng với sắc lá vàng phai, với màu mây bạc lãng đãng trôi trên bầu trời mênh mông, xanh thẳm. Trên cái phông nền nên thơ ấy là “hình ảnh mấy em nhỏ rụt rè nấp dưới nón mẹ lần đầu tiên đi đến trường” khiến cho nhà văn chìm trong cảm giác mơn man và bồi hồi nhớ lại ngày đầu tiên đi học của mình. Sự kết hợp hài hòa giữa bút pháp tự sự, miêu tả và bộc lộ cảm xúc đã tạo nên tính trữ tình đậm đà của bài văn. Kỉ niệm ngày nào như những thước phim quay chậm dần dần tái hiện lại những kí ức của năm xưa “Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp”. Tâm trạng hồi hộp, cảm giác mới mẻ của cậu bé khi được mẹ dắt đi trên con đường tới trường được diễn tả rất tinh tế “Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ…” cảnh vật chung quanh đều thay đổi. Cậu bé đã nhanh chóng tìm ra nguyên nhân của sự lạ lùng ấy vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn hôm nay tôi đi học. Đi học, đó là một sự kiện trọng đại trong đời. Điều đó có nghĩa là cậu bé đã lớn và từ nay, cậu sẽ “không lội qua sông thả diều như thằng Quý và không ra đồng nô đùa như thằng Sơn nữa”. Ý nghĩ ngây thơ trong sáng và nghiêm túc của cậu học trò trong buổi đi học đầu tiên hồn nhiên và đáng yêu biết chừng nào! Cậu bé không chỉ thấy sự thay đổi của khung cảnh bên ngoài mà còn thấy cả sự thay đổi lớn lao trong con người mình. Đoạn văn miêu tả diễn biến tâm lí và hành động của nhân vật cậu bé trên đường tới trường thật chân thực “Trong chiếc áo vải dù đen dài, tôi cảm thấy mình trang trọng và đứng đắn. Dọc đường thấy mấy cậu nhỏ trạc bằng tuổi tôi áo quần tươm tất, nhí nhảnh gọi tên nhau hay trao sách vở cho nhau xem mà tôi thèm. Hai quyển vở mới đang ở trên tay tôi đã bắt đầu thấy nặng. Tôi bặm tay ghì thật chặt, nhưng một quyển vở cũng xệch ra và chênh đầu chúi xuống đất. Tôi xóc lên và nắm lại cẩn thận…” Đọc đến đây, có lẽ trong chúng ta cũng bồi hồi khi cảm giác như ta đang nhìn thấy chính mình bằng da bằng thịt của những ngày xưa. Chính bút pháp miêu tả khéo léo kết hợp với ngôn ngữ giàu sức biểu cảm mà tác giả đã làm được điều này. Trong ngày đầu tiên đi học, được mặc bộ quần áo mới, cậu thấy mình đã là người lớn cho nên tất cả mọi thứ đều phải thay đổi. Không muốn thua kém bạn bè và muốn tỏ ra là mình đã lớn, cậu xin mẹ được cầm cả bút thước. Nghe mẹ bảo để mẹ cầm thì trong óc cậu bé nảy ra ý nghĩ thật ngây thơ chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước. Nhớ lại tâm trạng của mình thuở ấy, tác giả thú vị nhận xét “Ý nghĩ ấy thoáng qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi”. Hình ảnh so sánh trong câu văn trên vừa đẹp đẽ, trong sáng vừa khiến chúng ta chìm trong dòng suối mát khi nghĩ về những kỉ niệm của chính mình. Cậu bé choáng ngợp khi nhìn thấy cảnh sân trường làng Mĩ Lí dày đặc cả người. Người nào áo quần cũng sạch sẽ, gương mặt vui tươi và sáng sủa. Cậu nhớ lại cảm tưởng của mình về ngôi trường lúc cậu chưa đi học, đó là thái độ dửng dưng “Tôi không có cảm tưởng nào khác là nhà trường cao ráo và sạch sẽ hơn các nhà trong làng.” Nhưng giờ đây, lúc sắp sửa thành học trò, cậu bỗng thấy ngôi trường vừa xinh xắn vừa oai nghiêm khác thường và mình quá nhỏ bé so với nó. Vì vậy, cậu đâm ra lo sợ vẩn vơ. Trước mắt cậu là cả một thế giới mới mẻ, bao la. Cậu và những học sinh mới như những chú chim non đứng trước tổ và khát khao được sải cánh tung bay trên bầu trời lớn rộng. Khi học trò xếp hàng vào lớp, rời xa tay mẹ, cậu bé cảm thấy chơ vơ vì “chung quanh là những cậu bé vụng về lúng túng như tôi cả.” Những hình ảnh được tả thực đến từng chi tiết. Buổi học đầu tiên, các cô cậu học trò sáu, bảy tuổi phải thử sức với chính mình. Giây phút đợi chờ thầy gọi tên vào lớp cũng đầy thấp thỏm, lo âu “Ông đốc trường Mĩ Lí cho gọi mấy cậu học trò đến đứng trước lớp ba. Trường làng nhỏ nên không có phòng riêng của ông đốc. Trong lúc ông ta đọc tên từng người, tôi cảm thấy như quả tim tôi ngừng đập. Tôi quên cả mẹ tôii đứng sau tôi. Nghe gọi đến tên, tôi tự nhiên giật mình và lúng túng.” Cậu bé bỗng cảm thấy sợ hãi khi sắp phải rời bàn tay dịu dàng của mẹ. Trong đám trẻ, những tiếng khóc bật ra khiến cậu bất giác quay lưng lại rồi dúi đầu vào lòng mẹ… nức nở khóc theo. Cậu hoang mang vì cảm thấy chưa lần nào thấy xa mẹ… như lần này. Khi đã ngồi yên trong lớp và đón nhận giờ học đầu tiên, cậu cảm thấy vừa xa lạ, vừa gần gũi với mọi vật xung quanh, kể cả với người bạn ngồi bên cạnh. Cậu đưa mắt ra khung trời cửa sổ, ngước nhìn theo cánh chim và rồi trở về với thực tại “Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn thầy viết và lẩm nhẩm đánh vần đọc Bài viết tập Tôi đi học.” Tìm hiểu tác phẩm, chúng ta không thể bỏ sót hình ảnh những người lớn trong truyện. Chính sự có mặt của những nhân vật này đã làm cho mạch truyện trở nên thi vị và giàu giá trị nhân văn. Đó là hình ảnh thân thương của mẹ. Hình ảnh người mẹ luôn sánh đôi cùng nhân vật “tôi” trong buổi tựu trường. Khi thấy các bạn mang sách vở, nhân vật “tôi” ao ước muốn thử sức mình thì người mẹ cúi đầu nhìn con, đôi mắt âu yếm, giọng nói dịu dàng “thôi để mẹ cầm cho” làm cậu bé vô cùng hạnh phúc. Bàn tay mẹ chính là biểu tượng cho tình thương, cho sự săn sóc, động viên, khích lệ. Mẹ luôn đi sát bên con trai, lúc thì cầm tay, lúc thì đẩy con lên phía trước, lúc lại nhẹ nhàng xoa mái tóc của con… Ai đó đã từng ví “Mẹ là lọn mía ngọt ngào/ Mẹ là nải chuối buồng cau… Mẹ là vốn liếng yêu thương của cuộc đời” và trong những ngày trọng đại của đời người, có lẽ chúng ta đều bồi hồi xúc động khi nhắc tới tượng đài sừng sững của yêu thương này. Ông đốc là hiện thân cho hình ảnh của một người thầy mẫu mực, hiền hậu, bao dung với lời nói từ tốn, những cử chỉ nhẹ nhàng chào đón các em như ông bụt bước ra từ câu chuyện cổ tích. Hình ảnh thầy giáo trẻ với nụ cười niềm nở trên môi chính là đại diện cho thế hệ các thầy cô luôn tận tụy với sự nghiệp trồng người. Có thể thấy trong truyện, không chỉ đơn giản là những cảm xúc tinh khôi của học trò mà còn là hình ảnh đẹp của những người lớn đang tận tụy với sự nghiệp trồng người để dành cho con trẻ những điều tốt đẹp thêm Phương Pháp Tìm Chữ Số Tận Cùng Của Lũy Thừa, Bài Tập Toán Lớp 6 Tìm Chữ Số Tận Cùng Giữa guồng quay vội vã, đắm chìm trong những tất bật lo toan, thật hạnh phúc biết bao khi thoáng chốc ta nhìn thấy hình ảnh chính mình của những ngày xưa, quên đi suy tư, quên hết âu lo muộn phiền để mơn man trong những câu văn trong trẻo của Tôi đi học. Truyện ngắn khiến chúng ta rung động bởi cảm xúc trong sáng, hồn nhiên và bút pháp nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật tinh tế của nhà văn. Bằng câu chuyện của mình, Thanh Tịnh đã nói thay tất cả chúng ta cái cảm giác kì diệu của buổi học đầu tiên đã trở thành kỉ niệm đẹp đẽ, để lại ấn tượng sâu sắc trong cuộc đời mỗi người. Chính vì vậy mà câu chuyện của tác giả vẫn trường tồn với thời gian và luôn sống mãi trong trái tim bạn đọc. Lý thuyết Ngữ văn 8Ngữ văn 8 Tôi đi học1. Tìm hiểu chung bài Tôi đi học2. Đọc - hiểu văn bản Tôi đi học3. Tóm tắt văn bản Tôi đi học4. Dàn ý phân tích truyện ngắn Tôi đi học của Thanh Tịnh5. Dòng cảm xúc của nhân vật tôi trong Tôi đi học của Thanh Tịnh6. Trắc nghiệm Tôi đi họcTôi đi học là tác phẩm đầu tiên được học trong chương trình Ngữ văn 8 tập 1. Lý thuyết Ngữ văn 8 bài Tôi đi học do VnDoc đăng tải sau đây sẽ giúp các em học sinh nắm vững thông tin về văn bản Tôi đi học như bố cục nội dung, tóm tắt tác phẩm, dàn ý phân tích tác phẩm... Thông qua đó các em học sinh sẽ dễ dàng triển khai các đề văn liên quan tới văn bản Tôi đi học. Sau đây mời các bạn tham khảo chi Tìm hiểu chung bài Tôi đi họca/ Tác giả- Thanh Tịnh 1911- 1988- Tên thật là Trần Văn Quê quán Các tác phẩm Hận chiến trường, quê mẹ, ngậm ngải tìm trầm, những giọt nước biển.... → Sáng tác của Thanh Tịnh toát lên vẻ đẹp đằm thắm, tình cảm êm dịu, trong trẻo, nhẹ nhàng, sâu Năm 2007, Ông được tặng giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ Tác phẩm- “Tôi đi học” in trong tập “Quê mẹ” xuất bản Bố cục 4 phần+ Phần 1 Từ đầu đến "tôi đi học" Khởi nguồn của nỗi nhớ+ Phần 2 Tiếp theo đến "Trên ngọn núi" Tâm trạng và cảm giác của nhân vật tôi trên đường đến trường+ Phần 3 Tiếp theo đến "chút nào hết" Tâm trạng và cảm xúc của nhân vật tôi khi đứng trong sân trường và phải tời tay mẹ để vào lớp học+ Phần 4 Còn lại Tâm trạng của nhân vật Tôi khi vào lớp và đón nhận giờ học đầu tiênCác bạn có thể tham khảo thêm bài Tóm tắt truyện ngắn Tôi đi học2. Đọc - hiểu văn bản Tôi đi họca/ Khởi nguồn nỗi nhớ- Thời điểm gợi nhớ Cuối thu - ngày khai trường- Quang cảnh+ Lá rụng nhiều, những đám mây bàng bạc+ Mấy em bé rụt rè cùng mẹ đến trường- Tâm trạng của nhân vật tôi khi nhớ lại kỉ niệm tựu trường Náo nức, mơn man, tưng bừng, rộn rã → những từ láy có tính biểu cảm cao diễn tả sâu sắc, cụ thể, độc đáo những cảm xúc trong sáng, nảy nở trong lòngb/ Cảm xúc của nhân vật tôi trong buổi tựu trường đầu tiên- Khi cùng mẹ đi trên đường tới trường+ Có sự thay đổi lớn trong lòng+ Thấy mình lớn lớn, nhận thức nghiêm túc hơn+ Cảm thấy trang trọng, đứng đắn với bộ quần áo mới, vở mới+ Muốn được chững chạc- Tâm trạng và cảm giác của nhân vật tôi khi đứng giữa sân trường+ Cảm thấy mình bé nhỏ so với trường+ Lo sợ, ngập ngừng và thầm mong được như học trò cũ+ Khi xếp hàng chơ vơ, muốn bước nhanh mà toàn thân cứ run, dềnh dàng chân co, chân duỗi→ Những cảm xúc tự nhiên, rất đáng nhớ, đáng yêu- Cảm giác và tâm trạng của nhân vật tôi khi ngồi vào bàn học đón tiết học đầu tiên+ Cái gì cũng cảm giác lạ, hay thấy cái gì cũng thân thiết và gần gũi, vừa ngỡ ngàng, vừa tự tin → có sự thay đổi lớn trong tâm trí nhân vật+ Hình ảnh gợi nhớ những ngày trẻ thơ chơi bơi hoàn toàn đã chấm dứt, bước sang một giai đoạn mới làm người lớn → hình ảnh có ý nghĩa tượng trưng+ Hình ảnh "dòng chữ của thầy trên bảng" thể hiện niềm tự hào, gợi ra những cảm xúc đẹp, đáng nhớ về một thời niên thiếu tôi đi học→ những tình cảm, cảm xúc đáng nhớ, đáng trân trọng và lưu giữ trong tâm hồn mỗi Cảm nhận về thái độ, cử chỉ của người lớn đối với các em trong lần đầu tiên đi học+ Phụ huynh Chuẩn bị ân cần, chu đáo → lo lắng, hồi hộp cùng các em+ Thầy giáo vui vẻ, giàu tình yêu thương+ Ông Đốc từ tốn, bao dung→ Quan tâm, chăm sóc chu đáo cho những học trò bé bỏng ⇒ đem đến sự ấm áp, giúp các em tự tin, vững vàng hơn* Tổng kếtNội dung Những rung động tinh tế, những kỉ niệm trong sáng của tuổi học trò trong buổi tựu trường đầu tiênNghệ thuật- Hình ảnh so sánh giàu gợi cảm- Truyện bố cục theo dòng hồi tưởng, cảm nghĩ của nhân vật tôi theo trình tự thời gian- So sánh kết hợp hài hòa giữa kể và tả, với bộc lộ tâm trạng, cảm xúc3. Tóm tắt văn bản Tôi đi họcVăn bản Tôi đi học của tác giả Thanh Tịnh kể về những kỉ niệm ngày đầu tiên tới lớp của tác giả. Cứ vào cuối thu, nhà văn lại nhớ lại những kỉ niệm khi mình còn ngạc nhiên, bỡ ngỡ lúc được mẹ dắt tay tới trường. Con đường tới trường của nhân vật tôi bỗng nhiên sao lạ lùng quá! Nó khác hẳn với mọi ngày, sáng mùa thu lá rụng nhiều cùng với tiết trời se lạnh và trên trời không còn những đám mây màu bạc. Nhân vật tôi với cảm xúc e dè, lạ lẫm được mẹ dắt tay tới trường. Trong tác giả lúc này có nhiều suy nghĩ và thay đổi, Tác giả thấy mình trang trọng và đứng đắn hơn khi mặc bộ quần áo mới. Không những vậy, nhân vật tôi còn nghĩ rằng chỉ có những người thành thạo mới cầm nổi bút thước. Tất cả những suy nghĩ đều rất non nớt. Khi ông đốc cất giọng lên, chú bé cảm thấy vô cùng ấm áp và bắt đầu viết những dòng chữ mà thầy giáo ghi trên bảng viết “Tôi đi học”.Tham khảo thêm các mẫu tóm tắt khác tại đây Tóm tắt Tôi đi học4. Dàn ý phân tích truyện ngắn Tôi đi học của Thanh Tịnh1. Mở bàiGiới thiệu tác giả Thanh Tịnh, truyện ngắn tôi đi học và dẫn dắt vào nhân vật Thân bàiDòng cảm xúc được thể hiện theo trình tự thời gian cậu bé được mẹ âu yếm dắt tay dẫn đi trên con đường tới trường, say mê nhìn ngắm ngôi trường; hồi hộp nghe thầy gọi tên, lo lắng khi phải rời tay mẹ để cùng các bạn vào lớp nhận chỗ của mình và học giờ học đầu gian cuối thu, khi lá vàng rơi và nhìn thấy mấy em nhỏ rụt rè nấp dưới nón mẹ lần đầu tiên đi đến trường → nhớ về ngày đầu tiên đi học của mình. Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp.Dòng cảm xúc khởi nguồn từ tâm trạng bồi hồi và cảm giác mới mẻ trong ngày đi học đầu tiên Được mẹ mặc cho bộ quần áo mới, thấy mình đã là người cử chỉ, hành động đều trở nên lúng túng, vụng về. Trí óc non nớt của cậu không thể hình dung ra được những điều gì xảy ra hằng ngày trong ngôi trường đẹp đẽ trạng lo sợ phập phồng, khao khát tìm hiểu, ước muốn được biết bạn, biết thầy trong ngày đầu đi học giờ đây vẫn hiển hiện rõ nét trong kí ức nhà văn.→ Dòng cảm xúc của nhân vật “tôi” được tạo nên từ cảm xúc trong sáng, hồn nhiên và bút pháp nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật tinh tế của nhà văn. Thanh Tịnh đã nói thay tất cả chúng ta cái cảm giác kì diệu của buổi học đầu tiên đã trở thành kỉ niệm đẹp đẽ, để lại ấn tượng sâu sắc trong cuộc đời mỗi Kết bàiKhái quát lại dòng cảm xúc của nhân vật, đồng thời rút ra nhận xét của bản khảo thêm Phân tích truyện ngắn Tôi đi học của Thanh Tịnh5. Dòng cảm xúc của nhân vật tôi trong Tôi đi học của Thanh Tịnh1/ Mở bàiGiới thiệu vấn đề “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường…”.Những câu văn ấy của Thanh Tịnh đã xuất hiện trên văn đàn Việt Nam hơn sáu mươi năm rồi! Thế nhưng “Tôi đi học” vẫn là một trong những áng văn gợi cảm, trong trẻo đầy chất thơ của văn xuôi quốc ngữ Việt Nam. Không những thế, tác phẩm còn in đậm dấu ấn của Thanh Tịnh – một phong cách trữ tình nhẹ nhàng, nhiều mơ mộng và trong sáng. Dòng cảm xúc của nhân vật “tôi” trong truyện vẫn đầy ắp trong tâm trí ta những nét thơ ngây đáng yêu của trẻ thơ trong buổi đầu đến lớp.2/ Thân bài- Giới thiệu sơ lược về truyện ngắn và cảm xúc của nhân vật “tôi”.- Phân tích dòng cảm xúc của nhân vật “tôi” và phát biểu cảm nghĩ+ Không gian trên con đường làng đến trường được cảm nhận có nhiều khác lạ. Cảm giác thích thú vì hôm nay tôi đi học.+ Cảm giác trang trọng và đứng đắn của “tôi” đi học là được tiếp xúc với một thế giới mới lạ, khác hẳn với đi chơi, đi thả diều+ Cảm nhận của nhân vật “tôi” và các cậu bé khi vừa đến trường không gian của ngôi trường tạo ấn tượng lạ lẫm và oai nghiêm khiến các cậu cùng chung cảm giác choáng ngợp.+ Hình ảnh ông đốc hiền từ nhân hậu và nỗi sợ hãi mơ hồ khi phải xa mẹ khiến các cậu khi nghe đến gọi tên không khỏi giật mình và lúng túng.+ Khi vào lớp “tôi” cảm nhận một cách tự nhiên không khí gần gũi khi được tiếp xúc với bạn bè cùng trang lứa. Bài học đầu đời và buổi học đầu tiên khơi dậy những ước mơ hòa trộn kỉ niệm và mơ ước tương lai như cánh chim sẽ được bay vào bầu trời cao Những cảm xúc hồn nhiên của ngày đầu tiên đi học là kỉ niệm đẹp đẽ và thiêng liêng của một đời người. Giọng kể của nhà văn giúp ta được sống cùng những kỉ Chất thơ lan tỏa trong mạch văn, trong cách miêu tả, kể chuyện và khắc họa tâm lí đặc sắc làm nên chất thơ trong trẻo nhẹ nhàng cho câu Kết bài Nêu cảm nhận Truyện ngắn Tôi đi học của Thanh Tịnh còn đọng mãi trong ta kỉ niệm đầu đời trong sáng hồn nhiên, ghi lại khoảnh khắc thật đẹp trong tâm hồn tuổi thơ. Những trang văn tinh tế, giàu sức biểu cảm sẽ còn làm biết bao thế hệ học sinh xúc động.Xem thêm Phát biểu cảm nghĩ của em về dòng cảm xúc của nhân vật tôi trong truyện ngắn Tôi đi học6. Trắc nghiệm Tôi đi họcTrên đây, VnDoc đã gửi tới các bạn Lý thuyết Ngữ văn 8 Tôi đi học. Thông qua tài liệu này, các em sẽ nắm vững hơn các kiến thức về văn bản Tôi đi học như hoàn cảnh sáng tác, giá trị nội dung, nghệ thuật được thể hiện trong tác phẩm Tôi đi học.... Hy vọng tài liệu sẽ giúp các em học sinh học tốt Văn 8 tài liệu trên, mời các bạn tham khảo thêm Soạn bài lớp 8, Văn mẫu lớp 8, Giải Vở bài tập Ngữ Văn 8, Soạn văn 8 siêu ngắn... được cập nhật liên tục trên thêmSoạn bài Tôi đi học chi tiếtSoạn bài Tôi đi học ngắn gọnPhân tích truyện ngắn Tôi đi học của Thanh TịnhCảm nhận của em về nhân vật "tôi" trong truyện ngắn "Tôi đi học" của Thanh Tịnh

chủ đề của văn bản tôi đi học là gì