chồng độc tài cưỡng hôn tôi
My và tôi gặp nhau khi cả hai đang lao động ở nước ngoài. Những người xa xứ, thiếu thốn tình cảm gặp, nói chuyện lại thấy đồng cảm, hợp, giúp đỡ nhau rồi cứ thế chúng tôi tiến tới. My hết hạn làm việc, tôi còn 1 năm nữa nhưng cũng xin về cùng em để hai đứa tính chuyện trăm năm. Năm nay tôi đã 33, My
Tôi biết anh ấy muốn nghe theo nguyện vọng của người lớn mà kết hôn với cô. Tôi cũng không ngăn cản, chỉ cần trái tim anh ấy ở chỗ tôi là được rồi.” Cô ta ngừng một chút rồi nói tiếp: “Tôi không khó chịu về sự tồn tại của cô.
🌹Hán Việt: Hòa tiêu phòng viên ca ca luyến ái hậu ( 1v1h ) 🌹Tác giả: Ái Hát Kim Ngân Hoa Lộ 🌹Edit: Tiểu Cầu Nhỏ 🌹Convert: Vespertine & Hdlinhhh 🌹Tình trạng: Còn tiếp (chương 78) 🌹Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Vườn trường , Hài hước , Đô thị tình duyên
Chồng Độc Tài Cứ Cưỡng Hôn Tôi. Hoa Hiền Phương bất chợt được gả vào hào môn. Người ngoài nghĩ cô trúng số, chỉ mỗi cô biết mình thật thảm hại. Chồng xấu xa lạnh lùng còn nổi danh thích đàn ông. Mẹ chồng thích hành hẹ còn chị chồng kiêu ngạo mắng cô là "đồ
Bạn đang xem: Chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi. 1. Xem thêm: Các Loại Xe Máy Mới Ra - Hé Lộ Những Mẫu Xe Máy Sắp Ra Mắt 2022. Chuyển cấp tốc tới trangTrang 1Trang 2Trang 3Trang 4Trang 5Trang 6Trang 7Trang 8Trang 9Trang 10Trang 11Trang 12Trang 13Trang 14Trang 15Trang 16Trang 17Trang 18Trang 19
Chương 848: Bị nhốt. Cô ta nắm chặt cái cốc ở trên bàn trà, ném về phía người đàn ông. Người đàn ông nhẹ nhàng linh hoạt tránh né: “Bây giờ cô là phụ nữ có thai, đừng quá kích động, ngoan ngoãn sinh đứa bé này ra, tôi sẽ không bạc đãi cô.”. “Anh nghĩ cũng đừng
Vay 5s Online. Bạn đang đọc truyện Chồng Độc Tài Cứ Cưỡng Hôn Tôi full đã hoàn thành của tác giả Tâm Tâm. Cô phải lấy một ông chồng lạnh lùng, bụng dạ xấu xa, còn có tiếng là gay, mẹ chồng chỉ thích hạnh họe, sai bảo, bắt lỗi đủ điều, còn chị chồng kiêu ngạo luôn miệng chê bai cô là "đồ gái quê". Lục Kiến Nghi đang yên lành bị ép cưới nhỏ nhà quê Hoa Hiền Phương. Anh trăm mưu ngàn kế muốn phá vỡ hôn nhân. Hai con người xa lạ bị buộc vào nhau, từ cãi nhau đến lặng lẽ yêu lòng Hoa Hiền Phương có một Thời Thạch Mà lòng Lục Kiến Nghi cũng có một bóng hình... Làm sao để họ có thể thật sự thành vợ chồng danh chính ngôn thuận, nắm tay nhau đến cuối đời? Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Liên Hoa Tiên Tử của cùng tác giả.
Xin giới thiệu đến bạn đọc bộ truyện “Chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi” Vợ yêu có chút tâm cơ – Hoa Hiền Phương, Lục Kiến NghiHoa Hiền Phương bất chợt được gả vào hào môn. Người ngoài nghĩ cô trúng số, chỉ mỗi cô biết mình thật thảm hại. Chồng xấu xa lạnh lùng còn nổi danh thích đàn ông. Mẹ chồng thích hành hẹ còn chị chồng kiêu ngạo mắng cô là “đồ gái quê”.Lục Kiến Nghi đang yên lành bị ép cưới nhỏ nhà quê Hoa Hiền Phương. Anh trăm mưu ngàn kế muốn phá vỡ hôn nhân. Hai con người xa lạ bị buộc vào nhau, từ cãi nhau quấy nhau đến lặng lẽ yêu lòng Hoa Hiền Phương có một Thời Thạch Mà lòng Lục Kiến Nghi cũng có một…Nguồn nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng
Chương 191 Tìm một người đàn ông tốt để gả cho. Anh nói ra từng chữ, từng chữ một giống như súng bắn ra đạn, đập vào cô khiến cô vô cùng đau đớn, tổn thương, làm tổn hại đến lòng tự ái nhỏ bé của cô. Ánh mắt chê bai khinh thường nhìn cô một lượt từ đầu tới chân, giống như đang nhìn một thứ rác rưởi đầy và phê phán cô. Dường như theo bản năng, cô xoay người bác, quay lưng lại với anh, không ngờ rằng bản thân lại bị ánh mắt của anh làm cho tổn thương đến vậy. Cô không xứng đáng làm cô dâu của anh, cũng không xứng đáng được mặc bộ váy cưới trắng tinh khôi ấy. Cô sẽ không sinh ra ảo tưởng đâu. Cô tự biết thân phận của mình. “Nếu như anh không còn chuyện gì nữa thì mau trở về bác. Chỗ này là phòng giam tạm thời, nếu như người khác thấy anh tới đây cũng không tốt lắm.” Anh ném bản vẽ trên tay anh lên mặt bàn “Một nhà thiết kế, ngay cả ước mơ về hôn lễ cũng không có thì đừng mong có thể thiết kế được những chiếc nhẫn cưới tốt.” Đây thực sự là những sự đả kích liên tục với cô, khiến cho cô tổn thương nặng nề, trong lòng như tan nát. “Hôn lễ mơ ước của tôi sao. Chính là muốn ly bác với anh, tìm một người đàn ông không khinh thường tôi, cùng tôi bước vào nhà thờ tổ chức hôn lễ đấy.” Cô hơi tức giận, cũng cảm thấy rất tủi thân. Giọng nói trở nên sắc bén hơn. Đôi lông mày rậm của anh nhíu lại. Đột nhiên anh nắm lấy bả vai cô, quay người cô lại, ép cô đối mặt với mặt mình “Một cô dâu vô tâm, một cô dâu không có tâm hồn linh cảm gì cả. Cô không cảm thấy xấu hổ khi bước vào nhà thờ sao?” Trao một trái tim và tâm hồn như vậy cho người đàn ông khác, thì cô chỉ đang trao một cái xác trống rỗng bẩn thỉu thôi. Người phụ nữ như cô chỉ làm bẩn hôn lễ thôi. Trong lòng cô vô cùng kích động hung hăng “Anh với tôi không phải giống nhau sao? Anh cũng chỉ trao cho tôi một cái xác rỗng mà thôi.” Anh cười nhạo cô, dùng giọng vô cùng khinh miệt châm chọc “Thân thể của tôi thuộc về cô sao?” Cô buông mi mắt xuống, hàng lông mi dày và dài chớp chớp trên bầu mắt trắng của cô, ánh mắt vô cùng đau buồn “Đúng là không hề thuộc về tôi, nên ngay cả một cái xác rỗng tôi cũng không có.” Thực sự là quá đáng thương, quá thê thảm. Anh cầm cằm cô hất lên, nhìn thấy rõ được tất cả biểu hiện nhỏ nhất trên khuôn mặt của cô “Chú nhím nhỏ, cô đang cảm thấy đau lòng sao?” Gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của cô dần hiện lên dáng vẻ đau buồn tủi thân “Tôi tự thấy bản thân mình đáng thương. Nếu như tôi không cưới anh, thì trong tương lai, tôi có thể gặp được một người thật lòng yêu thương tôi, tôi cũng sẽ không có một cuộc sống đau khổ như này.” Anh chợt đẩy cô ra, cô ngã vào góc tường “Cô sẽ trao trái tim mình cho người đó rồi quên bác người đàn ông đã chết rồi sao?” Cô cắn môi dưới. Câu trả lời là không. Cô mãi mãi cũng không quên bác Thời Thạch. Trừ Thời Thạch, cô không thể yêu người đàn ông nào khác nữa. Nhưng cô sẽ cố gắng để làm một người vợ tốt. Trừ trái tim cô thì cái gì cô cũng có thể cho người ấy. Cô sẽ luôn cẩn thận để Thời Thạch tồn tại trong tâm trí mình một cách thầm lặng. Cô sẽ không mở lòng, không nói bất cứ điều gì cả, không để nó ảnh hưởng đến mối quan hệ của bọn họ. “Tôi chỉ tùy tiện nói như vậy thôi. Tôi đã gả cho anh rồi, cũng không thể làm gì khác.” Câu này của cô chỉ muốn trốn tránh, nói lấy lệ mà thôi. Khóe miệng anh cong lên một nụ cười mỉa mai khinh bỉ cô. Anh cười nhạt “Người phụ nữ không có trái tim, thì không xứng được yêu thương. Cô chỉ có thể làm bù nhìn mà thôi.” “Tôi vốn chỉ là một con bù nhìn. Cho dù có trái tim, có tâm hồn bác nữa thì cũng vẫn là bù nhìn, không thay đổi được gì cả. Anh đã nắm trong tay mạng của tôi, tôi cũng không thể cưỡng chế được.” Cô nhún vai một cái, trong giọng nói đều tràn đầy ý tự chế giễu mình. Cô đã quen dần với việc bị khinh thường này. Cô không muốn tự tạo ảo tưởng cho bản thân, càng không muốn lãng phí thời gian và sức lực để tìm thứ tình cảm mà cô không bao giờ đạt được đó. Những thứ đó đều là trăng trong nước, hoa trong gương, chúng mãi mãi không thuộc về cô. Trong con ngươi lạnh như băng của anh bốc lên lửa, ánh mắt chê bai như mũi tên lửa nhọn bắn ra, hung hăng đâm thẳng vào trái tim cô “Địa ngục chính là nơi tốt nhất dành cho người phụ nữ giống như cô.” Một luồng hơi nóng xông thẳng lên mắt cô, hóa thành làn nước mờ sương, khiến cho mắt cô mờ bác. Cô chậm rãi nhắm hai mắt lại, cố gắng kiềm những giọt nước mắt để chúng không rơi xuống. Cô không muốn để anh thấy bộ dạng yếu đuối của cô. “Thật ra thì anh không cần phải vì mặt mũi của mình mà chịu thiệt thòi như vậy đâu. Mặc dù anh đã hứa với những người lớn trong nhà sẽ không ly bác, nhưng nếu anh phá lệ ly bác thì cũng không bị gì cả. Anh bác mà tìm một người phụ nữ cao quý, trong sáng, dịu dàng cưới về làm vợ. Tìm một người phụ nữ mà anh muốn yêu chiều, nhường nhịn cô ấy, cùng cô ấy sống hạnh phúc đến già.” Giọng nói của cô nhỏ nhẹ trầm thấp như tiếng muỗi kêu, giống như bị tổn thương đến mức tan nát. Anh cắn chặt hai hàm răng, hung tợn trợn mắt nhìn cô. Lồng ngực đang kịch liệt phập phồng, hô hấp trở nên dồn dập không ổn định. Anh thở gấp, giống như một con dã thú bị chọn giận vậy. Anh dùng sức nhếch môi lên, không nói gì, giống như là sắp không thể kiềm chế được bản thân nữa. Rất lâu sau đó, cơn tức giận đã biến thành một nụ cười khó hiểu “ Ý của cô là muốn tôi ly bác cô sao, rồi kết hôn với Hoa Mộng Lan?” Cô cảm thấy vô cùng chấn động. Dường như theo bản năng, ngước đôi mắt lên nhìn anh. Bên trong đầy nước mắt, dần rơi xuống như cơn lũ, trút một lượt, thấm ướt khuôn mặt cô. Làm sao cô có thể dùng sự thuần khiết, cao quý, dịu dàng tao nhã đó cho Hoa Mộng Lan được chứ? “Người tôi nói không phải là Hoa Mộng Lan.” Anh nhìn thẳng vào cô không chớp mắt, đôi mắt cô chứa đầy sự kinh ngạc và căm hận. Cô nhìn thẳng lại anh, sự kinh ngạc và căm hận không ngừng lớn lên… lớn lên… Giống như có thể bao trùm hết tầm nhìn của anh. Anh giơ tay lên, chạm vào đôi mắt đang ướt nhòa của cô “Nhắc đến Hoa Mộng Lan, sao cô lại kích động đến mức nước mắt đầy mặt như vậy?” “Không phải , cô ta… cô ta vô cùng xấu xa. Nếu anh muốn kết hôn với cô ta, nhất định tôi sẽ không chúc phúc cho hai người.” Cô lấy một tờ khăn giấy lau hết nước mắt trên mặt. Cô không khóc vì chuyện này. Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô. Khuôn mặt tuấn tú đang ở rất gần cô. Hơi thở của anh vẫn phảng phất chạm tới cô, mang nhiệt độ nóng bỏng, dường như có thể làm cô bị thương. “Tôi lại có cảm giác, so với cô, mặt nào của Hoa Mộng Lam cũng tốt hơn. Cô ta dịu dàng, dễ thương, biết cách làm nũng nên sẽ rất được cưng chiều. Những chuyện mà một người vợ phải làm, cô ta đều biết, cô ta cũng không kén chọn gì cả. Cô còn kém xa cô ta.” Anh chậm rãi nói gằn ra từng chữ, mỗi chữ đều giống như một cây đao, hung hăng đâm vào người cô, da thịt cô như bị cứa đứt, máu chảy ra không ngừng. “Anh… anh không phải là có đôi mắt tình trường rất tinh tường sao? Tại sao không thấy rõ được sự ngụy tạo của cô ta chứ? Mọi sự dịu dàng hiền lành của cô ta đều là giả dối hết.” Cô ta vì muốn được thăng chức mà không chừa thủ đoạn nào cả. Thậm chí cô ta còn tự giết chết đứa con của mình, cô ta không có tình người gì cả.” Anh cười lạnh, bày ra dáng vẻ dửng dưng không quan tâm Cô chỉ cần khiến tôi thấy vui vẻ, để cho tôi nhìn cô thuận mắt là đủ rồi. Những thứ khác cô không cần quan tâm.” Cô siết chặt bàn tay, móng tay cắm chặt vào da thịt. Rốt cuộc cô cũng hiểu rõ, tại sao anh không ngừng bảo vệ cô, dung túng cô. Hóa ra tất cả đúng sai đối với anh mà nói vẫn không bằng sự khôn khéo làm người khác hài lòng của Hoa Mộng Lan. “Miệng của anh thật độc ác. Bây giờ tôi đã biết anh không thích tôi. Đối với tôi mà nói, đây là một chuyện may mắn. Nếu không thì tôi với Hoa Mộng Lan sẽ cùng là một loại phụ nữ rồi.” Cô tức giận đáp lại. “Tại sao cô lại căm hận Hoa Mộng Lan đến như vậy?” Ánh mắt anh kích động, lời nói trở nên hung hăng hơn.
Chương 683 Một Gáo Nước Lạnh Dội Xuống. Cơ trên mặt Tư Mã Ngọc co giật dữ dội, “Anh chưa từng huấn luyện nó, làm sao biết là nó bình thường? Nó là con trai của anh, nó không thể kém hơn Lục Kiến Nghi! Tâm trí của thằng bé trưởng thành trễ, nên anh không nhìn thấy sự xuất sắc của nó, nhưng nó có tiềm năng rất lớn và không giới hạn, chỉ cần anh biết khai phá nó, nó sẽ bộc lộ ra ngay. ” Lục Vinh Hàn nắm lấy vai cô, “Đừng lo lắng, anh sẽ mở đường cho tương lai của Ngọc Thanh, cho dù không dựa vào nền tảng của nhà họ Lục, nó vẫn có thể sống tốt.” Tuy nhiên, thứ mà Tư Mã Ngọc Như muốn không phải là những thứ này, mà là tập đoàn khổng lồ của gia tộc họ Lục. Cô luôn là một người phụ nữ đầy tham vọng, không thể bị người khác cản trở con đường trở thành nữ hoàng, cô muốn trở mình và dựa vào người con trai này để tạo nên kỳ tích. Trong suy nghĩ của cô ta, chỉ cần có con trai là có hy vọng. Hoa Hiền Phương định quay lại thành phố Long Minh vào ngày hôm sau, bất ngờ nhận được cuộc gọi từ bác cả, Hoa Mộng Lan quay lại lấy trộm tiền và bị bắt quả tang. Hoa Mộng Lan đã bí mật để ý đến chuyển động của gia đình mình, cô ta đã tiêu hết số tiền tiết kiệm trộm được và được biết mẹ cô đã bán ngôi nhà của tổ tiên và được sáu tỉ, cô ta chú ý đến số tiền đó, định quay lại trộm, không ngờ lại bị Hoa Tuấn Anh bắt được. Cô không muốn Lục Kiến Nghi dính líu đến chuyện này, cô cùng Khải Liên đến nhà bác cả. Hoa Mộng Lan và Hoa Tuấn Anh đang cãi nhau rất gay gắt. “Hoa Tuấn Anh, nếu như cả ngày anh không có việc gì làm, chỉ biết ăn không ngồi rồi, còn bắt nhà bỏ ra một trăm triệu tiền sính lễ. Anh còn không biết xấu hổ sao? Tôi nói cho anh biết, tôi sẽ lấy hết tiền bán nhà của tổ tiên để phẫu thuật thẩm mỹ. Còn anh thì một đồng cũng đừng hòng lấy. ” Hoa Tuấn Anh muốn đánh cô, nếu không phải bác cả cản, anh đã đánh Hoa Mộng Lan một trận rồi. “Cô còn sửa cái gì nữa chứ, cô có sửa nữa thì cũng chẳng ai lấy cô nữa đâu, từ nhỏ tiền của gia tộc đều tiêu hết cho cô, mong cô gả vào nhà giàu có, để cả nhà được hưởng phúc, nhưng không ngờ cô một xu cũng không đào được, lại còn dính vào một vụ kiện chung thân. Đáng ghét nhất là cô đã ăn cắp hết tiền của gia đình. Đó là tiền trợ cấp của bố mẹ cô. Cô thực sự là một kẻ đáng nguyền rủa. Cô vô cùng ích kỷ! ” Hoa Mộng Lan sắc mặt biến thành một đống hỗn độn, cười đến đáng sợ, “Nếu như tôi không thể khôi phục bộ dáng trước kia, anh đừng nghĩ anh sẽ sống tốt!” Hoa Hiền Phương giật nảy cả mình, “Bố mẹ, người phụ nữ này điên rồi, phải tống vào nhà thương điên rồi nhốt lại.” Bác cả nước mắt lưng tròng, “Thật là nghiệp chướng mà, làm sao tôi lại sinh ra đứa con gái như cô? Cô thực sự muốn ép chết hai người già này sao?” “Tôi không quan tâm, tôi muốn tiền, anh nhất định phải đưa tiền cho tôi.” Hoa Mộng Lan bây giờ tiền bạc là trên hết, tình cảm gia đình đã vứt trên chín tầng mây từ lâu. Bác cả ngồi trên ghế sô pha, phì phèo điếu thuốc, ông là một bị vợ quản nghiêm điển hình. Là Tô Đại Cường phiên bản đời thực, mọi việc trong nhà là do vợ quyết định. Bác cả nói một, thì ông ấy sẽ không bao giờ dám nói hai. Ngay khi Hoa Hiền Phương bước vào, bác cả đã quỳ xuống trước mặt cô một cái “phốc”, “Hiền Phương à, cầu xin con, hãy giúp đỡ Mộng Lan, nếu không gia đình chúng ta sẽ bị cô ta làm cho náo loạn.” Hoa Hiền Phương đỡ bác cả dậy, “Bác cả à, con đối với Hoa Mộng Lan cũng đã hết tình hết nghĩ rồi. Tiền của con không phải là giấy lộn. Con đã bỏ ra gần 17 tỉ để đưa cô ấy sang Mỹ phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng đổi lại cô ấy lại nguyền rủa con. Ngay cả những người mở hội từ thiện cũng không giúp được những thứ có lòng lang dạ sói và không biết ơn như vậy. ” Hai mắt Hoa Mộng Lan đầy hận thù, hận không thể ăn thịt cô, rút gân cô, uống máu cô. “Cô đang lập công chuộc tội. Chính cô là người đã hãm hại tôi. Cô đã cướp đi địa vị của cô chủ nhà họ Lục là tôi. Cô lấy đi vinh hoa phú quý đáng lẽ thuộc về tôi.” Hoa Hiền Phương cười giễu cợt hai tiếng “Đừng quên, cô cùng bác cả đã cầu xin tôi gả qua đó.” “Cô thay mặt tôi kết hôn. Khi tôi trở về, cô nên ngoan ngoãn rời đi, nhường vị trí của mình cho tôi.” Hoa Mộng Lan nghiến răng nghiến lợi nói. “Tôi đã nhường mà. Tôi đã ký thỏa thuận ly hôn rồi ngoan ngoãn rời khỏi đó, nhưng Lục Kiến Nghi và nhà họ Lục không muốn cô. Tôi có thể làm gì?” Hoa Hiền Phương giang hai tay, câu nói này giống như một cái tát vào mặt của Hoa Mộng Lan, khiến cô ta khó chịu. Cô ta giống như một con bò điên, gào thét với Hoa Hiền Phương, Khải Liên đã bắt lấy cô ta với tốc độ cực nhanh. Hoa Hiền Phương lấy nước đá trong tủ lạnh ô tô từ một vệ sĩ khác mà cô đã chuẩn bị trước. Mở nắp, cô đổ nước đá lên đầu Hoa Mộng Lan. Hoa Mộng Lan rùng mình, và hét lên một cách cuồng loạn, “Hoa Hiền Phương, cô muốn giết người sao? Cứu! Cứu!” Rốt cuộc, bác cả cũng xót con gái, muốn ngăn cản, lại bị Hoa Hiền Phương túm chặt lấy. “Mẹ, đừng lo lắng, để cô ấy tắm rửa, cho cô ấy tỉnh táo lại.” Hoa Hiền Phương đổ nước xuống, sau đó bóp cằm Hoa Mộng Lam, “Muốn có tiền thì tự kiếm đi. Khuôn mặt của cô không khác gì người bình thường. Cô có thể ra ngoài làm việc. Bất kể cô có tiêu bao nhiêu tiền, không thể trở lại hình dáng ban đầu. Cô phải nói hiểu được rằng thế giới sẽ không xoay quanh cô. Cô chỉ là một con kiến tầm thường. Cô có thể tồn tại bằng cách thích nghi, nếu không cô chỉ có thể tự sinh tự diệt. ” “Đúng vậy.” Hoa Tuấn Anh tiếp lời. “Muốn có tiền thì tự mình kiếm, còn đừng nghĩ đến việc lấy tiền từ bố mẹ. Tiền bán nhà của tổ tiên là để họ dưỡng già và nuôi con cháu của họ, nó không liên quan gì đến cô. ” Hoa Mộng Lan giũ sạch nước trên đầu chạy về phòng thay quần áo, lúc bước ra ngoài đầu bù tóc rối, càng giống một người mất trí. “Tôi nói cho anh biết Hoa Tuấn Anh, anh đừng mong lấy tiền bán nhà của tổ tiên đi, nếu không tôi liều mạng với anh ”. Hoa Tuấn Anh tức giận chạy vào phòng, lấy sổ kết toán của bác mình ra, “Hoa Mộng Lan, trong những năm qua, cô đã tiêu hơn bảy trăm triệu, tất cả tiền kiếm được của bố mẹ đều tiêu hết cho cô, vẫn còn nhiều khoản chi lung tung, tôi còn chưa tìm cô để tính sổ ”. Anh ta mở sổ kết toán. “Năm năm trước, cô đã lấy ở nhà ba tỉ rưỡi. Tôi hỏi cô làm gì với ba tĩ rưỡi này?” Cơ trên mặt Hoa Mộng Lan giật giật, “Đây là chuyện của tôi, liên quan gì đến anh?” Hoa Tuấn Anh khịt mũi; “Tôi biết cô đã làm gì với số tiền này. Cô đã đưa nó cho Tôn Yến Tư, một người phục vụ trong nhà hàng. Hai người chắc chắn đang làm điều gì đó đáng xấu hổ. Đó là lý do tại sao cô cho cô ta nhiều tiền như vậy.” Anh chưa kịp dứt lời thì đã bị tiếng gầm của Hoa Mộng Lan cắt ngang, “Anh im đi, tôi đang đầu tư, Tôn Yến Tư muốn bán nhà hàng, nên tôi đầu tư ba tỉ rưỡi và trở thành cổ đông lớn.” “Ồ?” Hoa Hiền Phương chế nhạo, “Từ khi có nhà hàng, tức là hàng tháng cô có thu nhập khủng. Tại sao lại ăn trộm tiền ở nhà?”
Mô tả Nhảy hố truyện Chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi Thể loại Ngôn tình, Sủng, Tổng Tài Tác giả Liên Tâm Nhân vật Hoa Hiền Phương – Lục Kiến Nghi Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé! Đọc truyện Chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi Full, được cập nhanh nhất tại I Nhảy hố truyện online Show more Bình Luận Trả lời Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Name * Email * Website Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi. BẠN CÓ THỂ THÍCH Thần thám đến từ tương lai Tháng Một 5, 2022 Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối Full Tháng Mười 29, 2021 Mất Rồi Xin Đừng Tìm Full Tháng Mười 29, 2021 Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút Tháng Ba 24, 2022
Tình trạng Hoàn thành Cập nhật 02/05/2021 1807 Mới nhất Chương 902 Đại kết cục Một số truyện chưa được cập nhật trên Hố Truyện, bạn hãy xem bản cập nhật của các server khác trong phần mục lục để đọc chương mới nhất Giới thiệu nội dung Nhân vật chính hoa hiểu lục cẩn ngôn tân hôn đêm trước, tỷ tỷ ly kỳ mất tích, nàng bị ép gả cho chuẩn tỷ phu. Nam nhân đòi hỏi vô độ, lại lãnh khốc vô tình, tự tay đem nàng đặt tại trên bàn giải phẫu, buộc nàng sẩy thai. Nàng nản lòng thoái chí đào tẩu, hắn đào sâu ba thước cũng phải bắt được nàng, "Ngươi sống là người của ta, chết là quỷ của ta." Lục hiểu quả Lịch sử chỉnh sửa Names Hố Truyện © 2020 Truyện đọc ngàn chương, hố sâu muôn trượng
chồng độc tài cưỡng hôn tôi